Truyện ngắn : Tui
Lúc khóa cổng thấy trời kéo
mây, hơi nước rười rượi. Lên xe mà gặp mưa thì may, bốn bề nước bôi trắng. Rèm
mưa che đi cái cảnh nhà mình nhỏ dần nhỏ dần rồi mất hút, như đoạn kết thường
nghe từ những bài hát bolero.
Sào phơi đã gom hết quần áo,
nhưng mưa qua biết đâu nhà nảy ra vài chỗ dột. Năm nào tắm mưa đầu mùa xong,
cái mái nhà đã khô cong suốt một mùa nắng cũng hớ hênh để nước chảy xuống nhà.
Lấy xô chậu đón nước, phân vân không biết có nên nói chồng hay.
Anh ơi nhà dột. Bốn chữ gọn
đeo. Mà ngập ngừng đến hết bảy cơn mưa tương đương với bảy lần rải xô chậu đầy
nhà, chồng muốn vào nhà tắm phải lượn hình số chín để tránh. Anh đảo chân cũng
khéo, không vấp lần nào. Bữa mượn cái thang bên xóm để trèo lên mái trét mấy chỗ
thủng, tôn gỉ cào rách gối, nghĩ bụng thôi thì lần sau sẽ nói. Cũng đã nuốt hết
nhụy của chữ ‘dột”. Cổ họng còn nhân nhẩn.
Nhưng không phải chuyện gì
cũng có lần sau. Hôm cưới, lúc ông chủ lễ kêu trao nhẫn trước bàn thờ, tự dưng
muốn nói hay là thôi, anh ! Ý nghĩ xuất hiện đột ngột, nên tay bất giác níu chặt
bó hoa vải đỏ, anh không thấy chìa ra nên tự kéo lấy, lồng nhẫn vào cái rụp.
Người lớn hai bên bồi hồi vỗ tay mừng chuyện gia thất tụi nhỏ cũng xong. Tấm ảnh
chụp giây phút đó, cô dâu chú rễ mắt mũi có vẻ bàng hoàng.
Mười tuổi đã biết gặm nhấm lời
của chính mình. Tưởng dứt được khi bắt đầu yêu anh. Hồi hai đứa đang chờ việc,
hình như đã từng nói chuyện vô cùng dễ, kiểu như em vừa dầm mưa nên bị cảm rồi.
Đôi giày mua ở chợ đêm không ngờ đi ba bữa đã sứt quai. Hôm qua em run quá, đến
nỗi không còn biết mùi vị ra làm sao, thấy ân hận vì nụ hôn đầu là thứ không thể
làm lại… Líu lo lúc ở cạnh nhau, qua điện thoại, tin nhắn. Chuyện mình, chuyện
hàng xóm và cả những chuyện tào lao trên báo. Sau này chạy vạy được một chỗ
làm, anh chỉ có thời gian nói “ừ”, “vậy hả ?”, “rồi sao ?”. Hoặc gom ba món đó
thành một câu năm chữ cùng một dấu câu mà âm thanh của nó khó phân biệt là chấm
than hay chấm hỏi. Có lần nửa đêm gọi điện để kể mẹ - người chưa từng bật ra
câu nào kiểu mọi người mẹ thường nói với con, chỉ những lời mà xe ôm cũng lên
tiếng được, thí dụ như “Dậy, tới giờ đi học rồi”, “thi không đậu thì đừng về
nhà nữa”, “đầu óc để đâu mà không khóa cửa, hay hẹn trước với thằng ăn trộm nào
?” – người mẹ ấy vừa vào phòng và bảo thương ai thì kêu người ta cưới cho rồi,
đừng để lỡ lầm như mẹ. Cái vuốt tóc kèm theo làm em muốn khóc. Anh nói, “ừ, vậy
hả, cưới thì cưới !”. Giọng anh chìm nhanh trong tiếng gõ bàn phím lách tách. Chắc
phải ngoẹo cổ giữ điện thoại. Lại một công trình gấp gáp nào đó phải làm xuyên
đêm. Có thể hình dung căn phòng bị rách bởi ánh sáng từ hành lang len qua khe
vách cắt vào, quần áo rối nùi đầu giường, khăn ướt ròng nhỏ nước xuống kệ ti
vi. Những bàn phím trước mặt anh tróc lở mặt chữ, khe phím đầy những tàn thuốc
lá, màn hình chờ là một cái mê cung trình chiếu bằng hình ảnh ba chiều một người
bạn anh cài cho hôm chủ nhật, ngày mười ba tháng sáu. Một ngày chẳng có ý nghĩ
gì trong cuộc tình nhưng không quên được, đúng trưa ấy nói nhớ anh quá, giọng bên
kia rạo rực lạ lùng, “Ờ, đang ở trong cái mê cung mà không muốn ra chút nào. Đẹp
quá, tụi công nghệ giỏi thiệt !”
Sau đó chắc là không nói nhớ
anh lần nào nữa, vì đám cưới chấm hết sự xa xôi. Chung nhà thì nảy ra nhiều
chuyện khác cần nói hơn. Áo em lại bị tàn thuốc anh làm cháy. Chắc phải đóng lại
hàng rào, tụi con nít quỷ bẻ mấy chùm khế trong sân đã làm sập bẹp. Em không
thích kiểu cừu hay nhện gì đó, lần nào cũng thấy không thoải mái với ý nghĩ hai
đứa giống hệt những đôi chó rên ư ử ngoài đường. Một bữa quờ quạng tìm áo để mặc
lại, phát hiện ra mớ lời ấy vẫn đang trong miệng mình. Ngậm lâu nên chúng bợt bạt,
tả tơi. Hèn gì cứ muốn hứ hư hứ hự cùng anh cho vui mà răng nghiến sít.
Hèn gì bữa sửa rào búa đóng
đinh nhằm tay, nghe miệng mặn và tanh mùi máu. Anh về hơi ngà say, hỏi mướn ai
làm mà hàng rào xấu vậy ? Bệnh cũ trở lại, lời nói vừa chực trào ra lưỡi giữ rịt,
liếm láp, mút mát đến sạch bách. Hương vị chúng bao giờ cũng xộc vào thật gắt,
rồi bả lả dần cho đến khi mòn đến lỏi. Chữ ơ của “bơ vơ” với chữ g của “nguội”
vị khá giống nhau : giữa ngọt là chua, cạn đến hạt thì chát, sau chót lại bùi. Nhưng
không phải lời lẽ nào cũng dễ tách bạch mùi vị, chúng râm ran thoắt hiện thoắt
tan, dắt ta đi vào những ngõ ngách xa lạ.
Một bữa chóng mặt không mở mắt
được vì lỡ ngậm từ “chia tay”, nghĩ chắc phải nói với chồng về chứng bệnh có từ
hồi nhỏ. Áo rách không kêu mẹ, tự vá chằng đụp vụng về. Bụng đói không kêu mẹ,
trèo nóc tủ lấy mì tôm ăn sống. Chưa từng kể anh nghe vì hình dung anh sẽ phá
lên cười khi biết vợ (trước đây là người yêu) bị cái tật nhai lời, lúc chúng
chưa thành tiếng nói, chưa thấy mặt trời. Hoặc anh sẽ bảo ừ, rồi sao? Cơm trưa
giữa chừng, quyết định nói “anh ơi, em đang bị bệnh kỳ lắm, như con mối gặm
sách”, bỗng mớ từ đó vỡ ra giữa hai hàng răng ê ẩm. Mùi vị của cà pháo quá lứa
đem muối xổi, thừa ớt thiếu chua.
Thỉnh thoảng cũng trông anh hỏi
em dạo này sao mà mặt mũi cứ vơ vất đâu đâu, chỉ cần vậy chắc câu nọ ríu câu
kia ngay lập tức sẽ tuôn ra hàng thúng. Hoặc anh chỉ việc nhìn thẳng vào vợ bằng
ánh mắt ân cần. Đơn giản hơn, chẳng phải hỏi han hay nghiêng ngắm, anh cứ về
nhà đúng giờ đúng lúc câu nói nào đó tanh tách búng mình. Nhưng những gì muốn
nói y hệt mâm cơm, dọn nửa giờ đã mỏi mòn nguội lạnh. Giờ thì thôi hy vọng, nghĩ
chẳng ai chết vì ngậm lời, sợ khỉ quéo gì. Coi kiếng thấy xương quai xanh cao sắp
chạm cằm. Không có cảm giác đói cồn cào nữa. Bạn cùng cơ quan dần ít rủ ra
ngoài ăn vặt, vì cái mặt mình coi bộ lạc lõng, họ tưởng đối phương tách bầy. Tự
dưng nhận ra những cuốn gỏi chấm tương hay xoài ngâm nhấm nháp không mê hoặc bằng
lời. Chúng bảng lảng và chậm rãi len vào từng kẻ răng, cạnh lưỡi, đắng nhẹ kiểu
như khói. Thơm ngọt thì không, nhưng bùi ngùi khó tả.
Mẹ hỏi có thèm chua không, tưởng
con gái ốm nghén. Qua nhà mẹ một chút thì thấy một người thanh niên trẻ từ
trong buồng trễ nãi bước ra. Nói vói theo tấm lưng dài thượt, giọng mẹ ướp đường
phèn “dọn cơm sẵn rồi đó, ngủ gì mà quên trời đất, đói vậy mà không chịu dậy, bụng
dạ nào chịu nổi ?!”. Không biết lúc nhà vắng khách mẹ xưng hô sao với Lưng Dài.
Nghĩ tới đó bỗng miệng tê mê một vị ngọt tội lỗi. Ngập ngừng muốn kể mẹ nghe chuyện
nhỏ sinh viên ở trọ trong hộp diêm gần nhà mình có bồ. Hai đứa hay rúc rích ôm nẹo
ngoài băng đá vào những ngày hộp diêm bốc khói vì nắng nóng. Thằng đó tay chân
lanh lợi sờ soạng khắp người con bồ, chứ không uể oải như ở với mẹ, mỗi lưng
dài là không thay đổi. Giữa đường lấy điện thoại ra nhắn cái tin, lúc gửi đi rồi
mới kịp nghĩ những chữ chạy đi chỉ là dư vị, xác chúng mình đã nhấm nháp sạch rồi.
Người ta có từ bỏ những cái cầm nắm được vuốt ve rạo rực được vì một vài dư vị
không ?
Câu hỏi đó lại rực rỡ trong đầu
khi thả chìa khóa nhà vào túi rác. Ngập ngừng không biết có nên gởi anh cái
tin. “Cổ áo anh thường vướng mấy sợi tóc, em đo hoài mà chúng vẫn dài hơn tóc của
em. Kể cả khi em để tóc dài thì tóc ấy vẫn dài hơn”. Ngậm hai câu cứng đanh ấy
không biết bao nhiêu lần, rồi nuốt trộng, lần nào cũng mắc nghẹn muốn nín thở.
Tối qua cắn nhằm chữ “tóc”, mẻ luôn miếng răng cùng.
Lên xe rồi, cái tin nháp nằm
nán trong điện thoại. Hay là xóa chúng để viết ba chữ “em đi đây”. Có khi chẳng
cần viết gì, chẳng cần nói gì. Căn nhà vắng sẽ cất lên tiếng nói, bằng khói của
lời.
