Oct 10, 2016

Hiện hình :p

Thấy bà con hỏi thăm, cảm động. Nếu không thường xuyên hiện hình, bà con hãy nghĩ về những mưu đang  được ủ.

dưới đây là ví dụ :

"Cũng không còn gì nhiều, cả dãy nhà bị cháy rụi. Lửa không gió đêm tháng Hai nghiêm túc và tận tụy, hóa tro hết thảy những thứ được hong nắng suốt mùa khô. Một nhân viên trong Đội thu dọn hiện trường sục mũi giày vào bộ khung tủ lạnh bị biến dạng, nói chỗ này đến con người còn không còn chút nước, nên khó dập lửa là phải. Vài người cười rộ, có lẽ hiểu được câu đùa khéo, rằng những thân xác già nua ở đây cũng dễ bắt lửa vô cùng. Nhưng rồi cảm thấy cười đùa ngay lúc này và trên đống tro này là không phải, họ vuốt thẳng cơ mặt mình, đi lại giữa những bức tường vẫn còn nóng ran, mảng bê tông rơi ra từng mảng, trơ ra thứ gạch đã qua lửa hai lần.

Nằm co trong chiếu, Mỹ chờ tôi sáu tiếng đồng hồ. Người quản lý nhà dưỡng lão trấn an qua điện thoại, khi tôi gọi anh báo chuyến bay lại hoãn thêm bốn mươi phút. “Không sao đâu...dù gì... như anh biết đó...cũng đã chín...”, anh nói.

Như củ khoai vùi trong bếp. Lành hiền. Vô hại. Tưởng như chỉ cần bóc lớp vỏ bên ngoài ra sẽ gặp mảng thịt vàng như mật. Đây là Mỹ, tôi nghĩ, lúc giở tấm chiếu ra, trong một sự điềm tĩnh không biết kiếm được từ đâu, và có chút bực bội, khi nghĩ rằng nửa mặt Mỹ giấu sau lớp bông gòn chắc đang cau lại, hệt như mỗi lần tôi tới thăm, chị hay lẩn vào chỗ nhập nhoạng.

Giờ Mỹ cũng vô cùng ngại ngùng. Co lại như tìm hơi ấm từ chính mình, gọn gàng hết mức có thể, cả người khô ráo, ngay cả những chỗ nứt trên thân cũng không rỉ dịch. Cảm giác như ngọn lửa bọc lấy chị rất từ tốn, chậm rãi rút khô lớp mỡ dưới da vốn không nhiều nhặn gì, nhẫn nại phà hơi nóng của mình vào tận bên trong, đúng như cách người ta dạy chúng tôi nướng gà hồi đi lang thang.

- Áp lửa là không được đâu, muốn ăn ngon thì đừng gấp. Cứ để liu riu vậy, nó sẽ chín thấu tới trong"

Jul 11, 2016

Ký sách Sài Gòn

Nhân dịp tái bản cuốn này :

Và cuốn này :


9h sáng thứ 7, ngày 16/7, Tư Cà Mau ngồi ký sách tại nhà sách Kim Đồng, 248, Cống Quỳnh, q1, Tp Sài Gòn. 

Bạn đọc có nhu cầu Tư Cà Mau biên chữ lên sách, thì ghé chơi !  


Jul 2, 2016

Không mùa

Tháng Sáu, những bà mẹ đổi chỗ đợi con từ cổng trường sang nhà riêng giáo viên dạy hè. Trên đầu bông điệp tây đang nở rộ, như bầy bướm mê sảng từ đâu về đậu rợp. Biết là mùa của mình, bông tha hồ cháy.

Nhờ mưa và điệp tây thay áo, những bà mẹ bôn ba còn chút ý thức về thời gian. Bởi cuộc đón đưa con chẳng khác chi quãng tụi nhỏ còn trong học kỳ, lịch trình dày mịt. Nghỉ hè, với học trò thành phố, là dời chỗ học. Chuyện đó bình thường đến nỗi chẳng còn ai bồn chồn hỏi kỳ nghỉ của tụi nhỏ đã lạc đi đâu.

Và những bà mẹ vẫn ngày mấy lượt cắp con đi về, trong cái thời tiết khó đỡ, bên này cầu đang nắng, qua sông mưa phủ đầu. Nhưng tới chừng đám nhỏ lớn khôn, mẹ khỏi phải đón đưa chắc gì đã sướng. Ngoài kia đầy bất trắc, níu cổng nhà ngóng con có khi còn cực lòng hơn.

Nghe những bà mẹ này đưa chuyện, mới thấy sống là bươn bả không cách nào ngừng. Ngày này ríu vào ngày kia, thành một chuỗi bất tận. Không bận tay chân thì bận tâm. Không mùa, đời người dằng dặc không rào vách. Thời gian của người được tính bằng những sự kiện kiểu như sinh con, cất nhà, chuyển cơ quan, nghỉ hưu.

Một bà mẹ sực nhớ mình từng có mùa, hồi con nít. Mỗi năm được chơi đã đời ba tháng. Hết hè rồi vẫn còn ngây ngất, gặp chữ mà bụng vẫn còn để ở dế, diều, bắt ốc, tắm ao. Tụi bạn dân chợ sống bên kia cầu Phán Tề cũng mang thẹo mới vô khoe, đọ coi ai đen hơn. Đứa đen nhất là đứa cực ngầu.  

Đó là khoảng thời gian thật sự khác biệt, độc lập với những ngày còn lại trong năm. Giống như quãng gấu ngủ đông, bàng thay lá, chim di trú. Bây giờ ngó lại, thấy mùa như cuộc tái sinh. Sang mùa là mình lại mới tinh, háo hức như sống lần đầu.

Nhưng cũng không kéo dài mãi, mùa của học trò vô lo nghĩ nhiều lắm năm bảy năm, là hết. Ngủ, khoảng thời gian buông bỏ ấy lại quá sức ít ỏi, không thể tính là mùa. Tết, người ta hay lấy đó làm mốc tính thời gian, gọi mùa cũng không phải. Bà mẹ nọ nhiều bận trốn nhà đi chơi, tự tìm mùa cho mình, nhưng trốn xa tận chỗ nào đến giờ vẫn gọi về nhắc con dậy học bài, cẩn thận ngó chừng cửa nẻo, đồ ăn trong tủ lạnh nhớ hâm nóng trước khi ăn.

Tưởng chỉ đa mang thì người ta sống mới không mùa, nhưng ngó thầy Tuệ ở đằng chùa Huệ Nghiêm, cũng kinh kệ xuyên mưa nắng. Mấy anh ham chơi hay nhậu, lấy gì phân biệt cuộc say này với cuộc say kia ?

Nhìn các mẹ ngồi đợi con tan học, ảo giác như thời gian chẳng nhúc nhích đi đâu. Bất chấp mưa tháng bảy hay nắng tháng ba nực nồng, mẹ Tâm tranh thủ thêu tranh chữ thập, mẹ Trúc lặt mớ rau, mẹ Thọ bán đặc sản qua mạng nên níu điện thoại nói lăng líu. Lại có người đọc sách, không góp nói, chỉ góp cười, bồn chồn nghe lóm.

Có nhiều ước mơ, vì lý do nào đó mà mấy bà mẹ bỏ dở, giờ muốn con làm thay. Không thể học lơ mơ mà đủ cho hai người, nên mẹ đưa con tới các lớp học hè, quyết liệt như đi vào cuộc chiến không được bại. Đứng thứ ba trong lớp cũng chưa được, sang năm phải cầm chắc hạng nhứt. Có mẹ nhà giàu, chẳng thiếu gì ngoài tự tin, nên con thi chữ đẹp toàn thành cũng làm chị sướng quá chừng. Một dạng mẹ khác, ít thôi, mang con đi học hè để nó có cơ hội nhìn mặt người, thay vì nhìn ti vi. Bà mẹ kéo cô giáo ra một góc, dặn cô cứ để em nó học cho vui, không cần áp lực gì đâu. Cô nhìn mẹ như người mới rớt từ trời xuống.

Chỉ thằng nhóc đó, lúc tan học còn chút sức mỉm cười. Đám nhỏ kia mặt héo, kiếng cận trễ xuống mũi không thèm đẩy lên, ngáp ơi hời. Xe máy nổ giòn, những bà mẹ mang bầu đằng lưng, mang con đi đến trồng nhà cô giáo khác, hy vọng ở đó đứa nhỏ nhận được chút dưỡng chất trần gian. Vẫn còn một môn học nữa mới tới giờ cơm trưa.


Những giáo viên dạy thể dục, giáo dục công dân hay những cô mẫu giáo, nhận lấy mùa hè trong man mác, cảm thấy ít nhiều thua thiệt, bất công khi nhìn bao đồng nghiệp mình sống không mùa. 

May 20, 2016

Thơ (nữa)

dấu vết

điện thoại nhận ra mình
bằng dấu vân tay mòn đồng bãi

con nhận ra mình
bằng mùi khói bếp lấm mồ hôi

anh nhận ra mình
bằng sợi tóc xước kinh lòng gối

mình nhận ra mình
bởi những cơn mơ không cách chi nhớ nỗi

mặt trời nhận ra mình
một mặt trời óng ả

qua lửa,
rồi thì bụi nhận ra mình -
            những hạt bụi tinh khôi


giữa người với người

thuở mật ướp môi nhau
giữa chúng ta có hạt bụi
cấn nhói

thuở da lụa mình trải lên mình
giữa chúng ta sừng sững bức tường
của bóng tối

và hơi nước cơn mưa mùa sau gửi tới
khói sóng
sợi tơ nhện
dựng nên hào rộng tường cao

trong ảo tưởng chúng ta là một
em nhặt bao rào vách
chỉ ý nghĩ xa xôi trong anh,
hái bao lượt vẫn xanh

và bóng tối em từng không xua nổi
khi anh lùi lại bỗng tan
ta cách nhau một dòng ánh sáng