Jun 19, 2009

Coi phin Trung Quốc !

Ngồi buồn coi phim con nít… 


Mỗi năm đến hè là thằng con rủ coi Tây Du Ký. 

Hồi nào giờ chưa thấy bộ phim nào mà nhân vật chính xấu xí, lông lá, quái dị, không yêu đương, hẹn hò, không xxx nóng bỏng nhưng lại sống dai như phim Tây Du Ký. Cũng chưa thấy phim nào chiếu miệt mài, trở thành phim “đinh” của mấy đài truyền hình mỗi khi hè lại.

Tụi nhỏ coi hoài không chán. Mình cũng coi hoài không chán. Hồi nhỏ, mê mấy phép thần thông biến hóa nhí nhố của anh chàng khỉ khọt. Chừng mười sáu tuổi mê phim vì ông Đường Tam Tạng đẹp trai (dù không có tóc) và hồ nghi mấy cảnh biến hóa sao hơi… giả. Bây giờ thì biết là nó giả quá chừng, những trò đi mây về gió biến người thành rắn, nhện, biến cây gậy dài nhằng thành chiếc kim giắt lổ tai… 

Bây giờ mê Tây Du Ký vì thấy nó… buồn. Yêu quái ít xuất thân từ… yêu quái, mà toàn là con ông cháu cha, vật cưng, thú cưng của mấy ông “ở trển”. Mấy ông này ngộ, nghe méc rồi mà có ông mặt tỉnh bơ, ủa, cái con ấy (hay vật ấy) tui mới thấy đây mà, có ông còn nhào vô đánh khổ chủ vì cho rằng mình bị vu khống. Mấy ông trời (ông, cha) đi bắt mấy ông trời (con) cũng hết sức nhẹ nhàng, thư thái, lại khều khều, “Mi thật là quá lắm nghen…”. Chẳng may chàng khỉ quạu quọ, cằn nhằn, làm mình làm mẩy quá, thì mấy ông trời (cha) cũng đằng hắng rầy lấy lệ, yêu nghiệt, ai cho xuống đây quậy hả ? Mau, theo ta về (Câu này còn có nghĩa, trời ơi, còn chần chừ ở đây hoài con khỉ đó nện cho chết tươi bây giờ).

Và “lực lượng đặc nhiệm phòng chống tội phạm” cùng tội phạm trìu mến ngó nhau, rất chậm rãi, ung dung cưỡi mây về. Khung cảnh cực kỳ thơ mộng, bóng người khuất dần sau làn khói trắng.

Như chưa từng có những bãi xương khô…

Như chưa hề có những oan hồn…

Như chưa bao giờ đau đớn phận con người. 

Và cái đoàn người đi thỉnh kinh, đoàn người cô đơn, đoàn người đau khổ ấy, có kẻ suýt chết ấy lại hồ hởi lên đường, để tiếp tục bị những thế lực đen tối có xuất thân cao quý dập vùi, hãm hại. Đi cho đủ kiếp nạn, cho thấu hết khổ này đến khổ khác. 

Có lúc ngồi nghĩ, phải mình làm phim này, mình cho mấy anh trong phái đoàn thỉnh kinh diễn thêm chút xíu ở cái đoạn trời (con) được trời (ông, cha) rủ đi… nhậu (ai biết được điều gì xảy ra trên… trời ?), mình sẽ đặc tả vẻ ngẩn ngơ, chua xót tràn ngập trên mặt, tối sầm trong mắt họ, mình thuê chiếc trực thăng bay lên cao để quay đám người cô đơn đó, cô đơn tận cùng, cô đơn đến tuyệt vọng. Lọt thỏm giữa đất trời, nhỏ bé như giun như kiến dưới cái nhìn giễu cợt của người trời. Và anh hùng của mình, chàng khỉ ngang tàng hoang dã của mình, Tôn Ngộ Không tài năng, dũng cảm, thông minh, trung hậu nhưng chiến đấu một cách tuyệt vọng với những bức tường chắn vô hình. Bọn xấu chỉ cần phủ phục liếm tay chủ, là ung dung ở cõi trời. Nhàm chán, buồn tình, lâu lâu xuống trần hại người chơi, rồi về, làm gì được nhau ?

Coi hè này, bỗng nghĩ hè tới Tây Du Ký đến hẹn lại lên. Hè tới, mình thêm một tuổi, ngồi xem phim với con, không biết bật ra được nỗi người nào nữa ? 

(Bài đăng Phụ nữ Sì Gòn)

11 comments:

  1. Anonymous6/19/2009

    Ngấm lại, đời bây giờ, cũng chả thiếu những ông trời (con) đc những ông trời (cha) ''đỡ đạn'' kiểu như vậy, mà đời nay, ko có đc '' Tôn Ngộ Không'' chỉ toàn dân đen lãnh đạn. Buồn thay!

    ReplyDelete
  2. Chịu hết nổi rồi nha Tư… bây giờ tới Tây Du Kí mà chị cũng nghĩ ra được vấn đề, rồi phóng bút thành tạp văn. Em gọi chị Tư là chị Tư Siêu Nhân heng!
    Tư ơi, thiên đình kiểu đó, mấy người hiền hiền biết trông cậy vào ai bây giờ Tư? Đọc xong bài này chắc hết ai muốn làm người hiền wá ^_^

    ReplyDelete
  3. Bà chị viết bài này đọc khoái thiệt... nhưng mà tui không thích cái đoạn
    "Có lúc ngồi nghĩ, phải mình làm phim này, mình cho mấy anh trong phái đoàn thỉnh kinh diễn thêm chút xíu ở cái đoạn trời (con) được trời (ông, cha) rủ đi…
    ...xuống trần hại người chơi, rồi về, làm gì được nhau ?"


    Tự dưng đọc đoàn này không thấy được cái chất tưng tửng như lời tự nhận của bà chị... đen buồn và hơi khùng.
    Mà tui khoái là khoái cái chỗ tưng tửng của bà chị đó nghe...

    ReplyDelete
  4. Nói gì thì nói, phim làm ra là để người ta hiểu mừ! Hiểu như cô TƯ chả sai!

    ReplyDelete
  5. Anonymous6/20/2009

    Tu oi hoi, bai nao viet cung hay va " nguoi " qua chung. Sao khong in thanh sach di Tu. Tui nay cho moi mon, van theo doi nhung bai viet cua ban, nhung van thich co cuon sach tren tay hon.

    ReplyDelete
  6. nghiệm ra vậy cũng hay, nhưng mình thích đọan "đưa hối lộ" lấy kinh về thôi

    ReplyDelete
  7. Anonymous6/26/2009

    Nhiều lúc em ngại đọc bài của chị viết lắm vì buồn quá, toàn nỗi buồn nhói tận tim gan

    ReplyDelete
  8. RubyTheKid6/28/2009

    Cũng từng mê Tây Du Ký, Cũng thấy vô lý khi chẳng có yêu quái nào chết (Ngoại trừ Bạch Cốt Tinh). Nhưng chỉ thấy tức tức vậy thôi. Đọc bài này mới thấy tác giả Tây Du Ký hiểm thật! (hay chị Tư hiểm ko biết!)

    ReplyDelete
  9. hôm đọc trên báo, em phục chị lăn quay. Chị thật nhạy cảm, và thật sâu sắc... Cám ơn chị lâu lâu làm cho lũ trẻ chúng em biết ngừng lại để chiêm nghiệm, để biết nhìn nhận nhiều khía cạnh của 1 vấn đề hơn

    ReplyDelete
  10. Anonymous7/13/2009

    Ủa, cái vụ này mình đã nghiệm ra từ hồi học lớp 6, lúc Tây Du Ký mới chiếu lần đầu mà bi giờ bà con ta mới biết à? Chỉ có điều, lâu quá rồi quên mất, hoặc lớn rồi, cái sự ngược đời nó trở thành bình thường và bình thản chấp nhận nó thôi

    ReplyDelete
  11. Bài viết của bà chị thấm quá.

    ReplyDelete