Feb 18, 2011

Mưa Vĩnh Hưng



Đám mây đen ướt sũng nước nằm chắn ngang phía con đường đang vút tới, như một cánh cửa đóng sập xuống. Vĩnh Hưng đằng trước. Cột cây số nói vậy. Nhưng sấm chớp thì nói đi nữa sẽ gặp mưa ướt mèm, có đáng không ?

Bạn đã đối diện với câu hỏi đó hàng trăm lần trong đời, "Có đáng không ?". Gã đó có đáng cho ta ba chấm (*) không, chuyện đổ vỡ nhỏ đó có đáng cho ta buồn không, thất bại đó có đáng cho ta ngã gục không… Và "có đáng không" nhiều lúc được hiểu như "nơi đó có gì hay mà ta phải cực thân dữ vậy?". Đó là những khi bạn trên đường gió bụi, phải dắt chiếc xe cán đinh thất thểu đi tìm chỗ vá, phải nằm queo trong căn phòng trọ mốc meo không điện không nước cửa không chốt gài, phải thấy mình đang ngun ngút bốc hơi trong nắng lửa, và gió cát tát vào mắt…

Do dự vặn vẹo làm bạn mệt phờ, nó muốn bạn bỏ dở cuộc đi, ru ầu ơ chăn gối ấm ví dầu tắm nước nóng… Có khi nó thắng. Cũng có khi bạn kháng cự bằng tất cả những gì bạn có, đây này đồi chè đây này suối nước nóng, và những cánh đồng triền miên hoa cải, nhưng nhiều lúc bạn chỉ có mỗi cái tên, một chấm nhỏ trên bản đồ. Và từng ấy cũng đủ. Những Khâu Băng, Rừng Lạnh, Khau Phạ, Cành Nàng, Đồng Bụt, Thứ Mười Một… Những cái tên gợi cảm, xa xăm, sâu thẳm như được gọi lên từ một miền trời khác. Những cái tên khiến bạn thèm ăn chúng, hít thở chúng. Những cái tên mời mọc bạn lên đường và giữ bạn trên đường.

Và bạn chưa bao giờ thất vọng, ngay cả nơi đó khô rốc gió Lào, lèo tèo vài hàng quán nhỏ, bụi mù đỏ và không một bóng cây. Có lẽ thất vọng thường đi kèm lời hứa, nhưng bạn hầu như chẳng nhận được lời hứa nào. Chúng chỉ như bảo, tôi đây, đến với tôi đi, tôi có gì á, tới đây rồi biết. Như Vĩnh Hưng, không thể hiện chút gì về mình ngoài cái tên cheo leo nơi biên giới. Ở chỗ cách Vĩnh Hưng bảy cây số, thực sự cái bạn đang có chỉ mưa là mưa. Không, tận hai cơn mưa, chúng kẹp bạn ở giữa. Tạt vô một căn nhà bên đường trốn ướt, bạn vuốt nước mưa trên mặt, thấy Có Đáng Không nhăn nhở chập chờn. 

Nhưng nó biến mất tăm, kể từ bạn ngó ông già đang nằm ngủ bộ vạc trước nhà. Chân buông thõng xuống, cái quần cộc rộng lồng gió phất phơ, hồn nhiên để lộ những cơ bắp chảy nhão. Ông già ngáy đều, nghe trong mưa có tiếng lật phật của môi. Bộ điệu nhẹ nhỏm như thể giấc ngủ đến rất tình cờ, như thể ông già đang ngồi đợi ngắm mưa thì buồn ngủ quá nhẹ nhàng lăn ra vạc, bỏ trời đất bơ vơ.

Cửa nhà mở toang. Ghé đụt mưa cả buổi chỉ có một chị ló đầu ra ngó, cười tươi rồi lại biến mất, bên trong tiếng trẻ con ríu ran. Ông già nằm không cục cựa, giấc mơ trưa trôi giữa cơn run rẩy của đất trời. Con chó nằm cạnh cái tủ thờ chỉ ngóc đầu lên ngó rồi gối đầu lên chân lim dim. Mấy cây bàng xòe tán che kín mặt sân, lá rụng chở mưa xuống đất cho mưa đỡ đau.

Bạn nín thở rón rén bỏ đi. Bạn sợ chút nữa đây con chó sẽ sủa những âm thanh hằn học và ông già bị đánh thức, trẻ con trong nhà sẽ ùa ra hỏi hau háu ủa dì ở đâu mà đi tới đây, Vĩnh Hưng chán thí mồ mà chơi gì ? Tụi nhỏ sẽ không bao giờ tin bạn tìm được thiên đường ở đây, ngay nhà chúng.

Tụi nhỏ không bao giờ hiểu cái cảm giác thanh bình này đáng giá bao nhiêu, và bạn phải đi xa bao nhiêu mới gặp. Có những nơi trên dãi đất này, nó đẹp không phải vì cảnh đẹp. Bên ngoài thềm nhà đó cũng là xóm làng mênh mông, đi lòng vòng cả buổi bạn không gặp một nét mặt thăm dò, không nhìn thấy sự dè dặt, thù hằn, không có ai dõi mắt theo, không một tiếng động nào chát chúa. Bình yên lẩn khuất trong từng nắm mưa lâm thâm, trong bộ điệu lừng khừng nửa trôi nửa dừng của mấy chiếc tắc rán giữa sông, trong cái barie chỗ vọng gác biên giới được anh lính biên phòng nào lơ đãng kéo chếch lên, như không còn gì ngăn cách ta và bạn, trong mưa này. Vài bà già làm công quả trong chánh điện chùa Nổi đang rị mọ lau mấy cái chân đèn, bỗng có bà dừng tay bồn chồn bới củ tỏi lại búng tóc sương, khi nghe tiếng ho từ ngôi nhà sàn bên kia màn mưa - chỗ ông thầy trụ trì chùa đang ở. Chẳng hiểu sao bạn nghĩ tới một mối tình thầm, man mác, trắc trở. Chắc tại mưa khiến xui…

Lúc trở về ngang qua cái nhà mà mình khi nãy ghé qua, thấy bộ vạc trống trơn. Chắc là ông già nghe lạnh nên tỉnh dậy mất rồi. Vĩnh Hưng như một giấc mơ, chỉ mưa là thật…

(*) … (chớ mấy bạn nghĩ là gì ????:-)

6 comments:

  1. Mới nghe tưởng là Đàm Vĩnh Hưng chứ, không biết có liên quan gì với Đàm Vĩnh Hưng không ?

    ReplyDelete
  2. @Tuấn: Vĩnh Hưng hình như là tên địa danh thuộc tỉnh Long An thì phải, còn Mr Đàm thì liên quan cái gì.
    (*) Cái 3 chấm hình như là..."có đáng để yêu không ta?"

    ReplyDelete
  3. Mỗi lần em đọc mấy bài kiểu "tua" du lịch của Tư là có cảm giác thòm thèm xen lẫn ganh tị à:(. Ước gì được đi như Tư, ước gì được thèm cảm nhận cái cảm xúc:" CÓ ĐÁNG KHÔNG? " giữa mênh mang trời xứ lạ như vậy...
    @Tuấn Khổng: toàn cm linh tinh, tui bực cha này phá nát không gian trong đây lắm rồi nghen, chẳng lẽ chửi chả trong trang của Tư thì mình thành ra vô duyên, nhưng xin lỗi Tư nghen, em thiệt tình chịu hông nổi cái cha Tuấn K đó...( K là gì ai đọc cũng hiểu mà:D ).Xong cm này em hứa không chửi trong đây, nhưng hôm nay đi mệt về đọc xong bức xúc quá, Tư thông cảm, các bạn thông cảm nghen.

    ReplyDelete
  4. Ấy chết, làm người ai làm thế ! Zitconcm có bài thơ trên blog rất hay đấy.

    ReplyDelete
  5. Ngay xua o que, minh rat so troi mua, so chu khong ghet, vi moi khi troi mua la duong xa lay loi, di hoc ve mac mua la uot sung ao dai, xe dap mac lay dat di hong noi...,gio ngoi day them mot con mua nhiet doi nhu vay, them nghe tieng sam set am i du doi nhung van mang den cho minh cam giac binh yen. Thang Sau troi mua..nhat dinh minh se ve!

    ReplyDelete
  6. Tin buồn. Nếu chị Tư có quý trọng nó thì hãy tận hưởng nó khi có thể. Sớm muộn gì nó cũng bị cái xô bồ của thành thị nhấn chìm mắt tăm. Chỉ một đợt quy hoạch giá đất tăng thôi là có khi những con người chất phác ấy lại trở mặt với nhau, anh em lại xâu xé nhau cha mẹ lại bị vất ra đường.
    Với em nơi đẹp nhất là nơi không người. Chỉ có thiên nhiên mới biết thành thật, con người tách khỏi thiên nhiên nên cũng đánh mất sự thành thật vốn có khi nào không biết.

    ReplyDelete