Dec 27, 2012

Sao lại là thơ ?


Tía nói, thời này người ta còn đọc thơ nữa đâu, mà thơ của mầy ai hiểu nổi. 
Má hỏi, in sách thơ thì có bán được nhiều tiền không ?
Quạt nói, trời ơi sao không phải truyện ngắn mà là thơ, lần trước ra tiểu thuyết là rầu muốn chết rồi.
Sao là thơ thơ là sao là sao là sao là sao ?
Câu trả lời Liều Thị Tư là : Sao lại không ? Khớ khớ khớ


Cho người thoáng qua trên trang sách


Vừa vặn đàn bà cho những nhân duyên
cái bẫy đã đủ con mồi
thù sâu khít mối
cuốn sách thừa ra một lơ vơ
tóc giắt rơm tươi
thốt cười

mặc kệ đi đâu về đâu
không thèm chơi cùng dấu hỏi
lơ vơ gội đầu bằng gió
ướm chân lên dấu chân trâu
cấn bầu đứa con mắt buồn mi rợp

giạt trôi trên bao bữa tiệc lanh canh
những ngã đường đặc khói
chưa kịp ngủ hôm nay họ đã chật ngày sắp tới
lơ vơ nhẩn nha ngồi cắn hạt dưa

ai đánh bóng mình vào cuộc bán mua
ai đeo mặt nạ ngã giá dưới cờ
lơ vơ xốn xang tiễn lá me ra biển
“mình đi chăn đảo giùm ta
đi dìu dắt đứa con xa trở về”

mượn kim đồng hồ làm cọc chuồn chuồn  đậu
trên đường biên tháng năm
đừng hỏi lơ vơ bao nhiêu tuổi
lơ vơ xa lạ với dấu hỏi

Nghĩ quanh Từ điển

Cay se dìu dịu như vừa bay lên khỏi bả trầu
đắn đo còn hằn dấu cắn môi
(hẳn cô bé đã tần ngần khi nói yêu một người bạn gái)
văng ra khỏi một cuộc cãi nhau, từ loi ngoi nước bọt
những từ tươi búng mình quẫy khỏi mặt giấy vàng,
cạnh những chữ gốc Hán cũ càng nằm đắp chăn đen

Chơ vơ đi lẻ
Thương đứng cạnh thường dửng dưng như giữa đám kẹt xe
đê hèn bị bắt quả tang đang làm đau người khác,
đẹp nịnh bợ chính mình
hạnh phúc thì rộng rinh, đổ vào bao nhiêu niềm vui không chật
(tựa như hạnh phúc là từ không có thật, giống như công bằng, tự do)
cũng là mật thôi mà kẻ đắng kẻ ngọt lừ
khoảng giấy trắng mang nhiều giải nghĩa nhất

xin lỗi bị rơi trên đường cô dâu đi từ giã mối tình đầu, họ đành xát muối nhau bằng im lặng
Loài chim mắt đỏ rắc bìm bịp lên những bờ bụi ven sông gọi nước
Chiến thắng khua lanh canh bằng những đoạn xương khô
Cỏ non là nghĩa phía sau tro tàn
Tự tử sủi tăm khi chìm xuống đáy

Lời yêu tê dại của người đàn bà Cổ Loa đã hóa thạch,
Áp tai vào đá nghe u ơ
Tự giải nghĩa u ơ là một nụ hôn ngộp thở
Đất là nhà
Ngày mai là danh từ ta đã đến
Quặn lòng là tính từ xa

Cả ngàn trang không gặp từ tả nhớ,
Bới vào trong khoảng không sau cuốn sách khép hờ
Tìm một từ to bằng một ngàn trống trải, lại nhỏ như một cái xiên dính chặt tim vào xương ức
mỗi nhịp đập mỗi đau
không chết được



Cập nhật : Tui đã tìm được Mã Giám Si rồi, rút lại lời rao bán thơ hôm trước =))

15 comments:

  1. thiếu nữ miền đông12/28/2012

    ước gì tui là đại gia tui chơi liều quả này liền. Nếu rao ở đây không ai lên tiếng, hú mình một tiếng mình "chạy" tài trợ cho nhe...hihi

    ReplyDelete
  2. thiếu nữ miền đông12/28/2012

    ui da....dọc lại lần thứ 8....thấy "lơ vơ" quá chừng...

    ReplyDelete
  3. thiếu nữ miền đông12/28/2012

    tui có người bạn không bao giờ vô "blog sầu riêng" nhưng rất quan tâm (có khi thích) tui kể chuyện "sầu riêng". hôm qua, tui kể "sao lại là thơ?". uống hết nửa chai bia (kiểu uống ngụm nhỏ như uống rượu) bạn mới hỏi "lại thơ là sao?"

    ai biết là sao? là sao? là sao?...

    ReplyDelete
  4. lê vĩnh tài12/28/2012

    http://www.tienve.org/home/literature/viewLiterature.do?action=viewArtwork&artworkId=15861

    ReplyDelete
  5. Anonymous12/28/2012

    "hẳn cô bé đã tần ngần khi nói yêu
    một người bạn gái"
    trời, giờ tụi nhỏ yêu nhau cũng tiến bộ quá hả Tư?

    ReplyDelete
    Replies
    1. thiếu nữ miền đông12/30/2012

      thốt cười!
      Tư nói "tụi nhỏ" hồi xưa đó, hong phải bi giờ đâu

      Delete
  6. Anonymous12/29/2012

    Đọc gì cũng được nhưng tới đọc thơ là bó tay, ko cảm được gì hết 4 ơi!

    ReplyDelete
  7. ...đất nước "ta" rừng vàng biển bạc xã hội công bằng dân chủ văn minh bla..bla..suốt ngày mà có thật đâu!? phải hôn cô Tư

    ReplyDelete
  8. ...ai đánh bóng mình vào cuộc bán mua
    ai đeo mặt nạ ngã giá dưới cờ
    lơ vơ xốn xang tiễn lá me ra biển
    “mình đi chăn đảo giùm ta
    đi dìu dắt đứa con xa trở về”...

    khốn thay cho dân Việt..

    ReplyDelete
  9. là thằng giặc, nhưng "chàng ta" vẫn còn biết yêu nước trọng tình thân dù dị tộc..chứ không mở tiệc mừng chén xương ăn huyết ai chung trai bầu..buồn ghê..!

    ReplyDelete
  10. Ta là một kẻ dại khờ ,
    Từ bao nhiêu thế kỷ trước,
    Nhịp đập trái tim này
    còn chất chứ những ưu tư,
    Em không để ta yên,
    Vì đâu ta không biết.
    Ly rượu này ta uống với riêng em.

    ReplyDelete
  11. Anonymous12/30/2012

    nhớ câu nói của cô Tư .."lâu lâu phải bán 1 cuốn ế chứ.."..thì sao!!!!

    ReplyDelete
  12. hai bài thơ đọc nghe nhoi nhói, Tư giải nghĩa những điều người đời không giải nghĩa được hoặc không dám giải nghĩa một cách rất nên...thơ, mà sao nghe buồn, thấm thía dễ sợ!

    ReplyDelete
  13. dầu cuốn này có ế thì chắc cũng bán được 1 cuốn, cuốn của em mua đó. Ai nói gì thì nói, em rất thích thơ Tư!

    ReplyDelete
  14. This comment has been removed by the author.

    ReplyDelete