Sep 6, 2007

Bữa nay có thơ

Vào blog chị Nguyệt, thích bài thơ này y như chị, ngậm ngùi y như chị. Bài thơ của một người đã khuất rồi, Bế Kiến Quốc

Không đề 5

Cây một vòm xanh trên mái đầu
Trăng một vầng cao, đêm một sâu
Và mắt một đôi thăm thẳm ngó
Buổi tối cuối cùng được thấy nhau…
*
Rồi một mình anh trở lại đây
Cũng đến ngồi y một chỗ này
Buồn một nỗi buồn không thể vợi
Với một vầng trăng một bóng cây…
(Sa-Đéc, 11-7-1984)



Và bài thơ này, tôi cũng thích, rất thích, thích quá chừng thích. Tôi không biết tựa, chỉ biết của nhà thơ Chế Lan Viên


Anh chỉ còn một nhúm xương tro trong bình
Em đừng khóc
Ngoài vườn hoa cỏ mọc.





5 comments:

  1. Anonymous9/06/2007

    Cho tui ké một nỗi ngậm ngùi.

    ReplyDelete
  2. anonymouswish9/06/2007

    Toi co doc tho cua Thu Nguyet va rat cam phuc tai lam tho cua TN, cung nhu cam phuc tai viet van cua NNT.

    Cuoc doi se rat tro trui neu khong co nha van va nha tho noi len cam xuc cua ho (va cua minh).

    Bao gio co dip ve VN, toi se tim mua tap tho cua TN, BKQ, (va di nhien cua NNT). Toi co doc CLV tu xua, nhung khong biet bai tho nay. Nam 2005 ve VN toi co mua tap tho cua Tran Tri Thong, doc co nhieu bai phang phat Nguyen Binh.

    ReplyDelete
  3. Hình như bài thơ ấy của Chế Lan Viên tên là " Từ thế chi ca", nguyên bài như vầy nè :

    I
    Anh không ở lại yêu hoa mãi được
    Thiêu xong, anh về các trời khác cũng đầy hoa
    Chỉ tiếc không có tình yêu ở đó!

    II
    Anh thành một nhúm sương gió trong bình
    Em đừng khóc
    Ngoài vườn hoa cỏ mọc

    III
    Cho dù Trái Đất không còn anh
    Anh vẫn còn nguyên trái đất
    Tặng cho mình.

    IV
    Những kẻ nguyền rủa anh sẽ buồn
    Chả còn anh cho họ giết
    Dao sẵn rồi, họ không dễ để yên

    V
    Những bạn bè yêu anh sẽ gặp anh
    trong cỏ
    trong hạt sương
    trong đá
    trong những gì
    không phải anh
    Anh tồn tại mãi
    Không bằng tuổi tên
    Mà như tro bụi
    Như ngọn cỏ tàn đến tiết lại trồi lên.

    ReplyDelete
  4. Troi, cam on ban nghen. Tui khoai bai nay.

    ReplyDelete
  5. Anonymous3/24/2008

    Bờ sông vẫn gió

    Lá ngô lay ở bờ sông
    Bờ sông vẫn gió
    người không thấy về
    Xin người hãy trở về quê
    Một lần cuối... một lần về cuối thôi
    Về thương lại bến sông trôi
    Về buồn lại đã một thời tóc xanh
    Lệ xin giọt cuối để dành
    Trên phần mộ mẹ vương hình bóng cha
    Cây cau cũ, giại hiên nhà
    Còn nghe gió thổi sông xa một lần
    Con xin ngắn lại đường gần
    Một lần... rồi mẹ hãy dần dần đi

    Trúc Thông

    ReplyDelete