Jul 14, 2008

thuộc về má…

Đưa má ra bến xe, giỏ xách đứt quai, đồ đạc đổ lủ khủ ra đường, hai má con nhặt nhạnh giữa những làn xe xuôi ngược. Chị càu nhàu, “trời đất ơi, má mang về làm chi mấy thứ này ?”. Cái chị nói là những chai lọ rỗng đang nằm lăn lóc. Má chỉ cười, hối chị mau mau thu dọn, đừng có ngồi đó nhăn nhó như khỉ ăn gừng.

Ngồi sắp xếp lại đồ đạc bên vỉa hè, má mới nói, coi đồ bỏ vậy mà trong quê quý lắm, má đem về để chiết dầu hôi, nước mắm cho bà con trong xóm. Bất giác chị nhớ tới cái tiệm tạp hóa nhỏ nhà mình, nhớ những khách hàng chân dính bùn chỉ dám đứng ngoài sân, bồn chồn gọi vào, “bán con hai ngàn đường, năm trăm đá cục…”. Chị thấy cơn bực bội dịu xuống.

Ngồi với má, lặng lẽ chèn những cái chai vào mấy giỏ xách chật cứng,chị nhận ra sự chu đáo của đứa em gái đang trọ học ở nhà mình. Em đã chuẩn bị cho má rất nhiều thứ. Những chai lọ là do em súc rửa. Và trong giỏ, như mọi khi là trà, xà bông, bột ngọt, thuốc lá, báo cũ, mớ củ cải muối nằm còng queo, những bộ quần áo trẻ con nhà chị đã mặc qua mà má nói đem cho mấy đứa nhỏ nghèo. Bỗng dưng chị thấy ngượng ngập.

Những thứ má cùm nụm cùm nịu mang về, một nửa là phế thải trong nhà chị. Một nửa, như bột ngọt, đã lâu không có trên kệ bếp, vì những khuyến cáo ảnh hưởng đến sức khỏe, đến trí nhớ. Thuốc lá ba chị hút, là loại không đầu lọc, rẻ tiền, khói thuốc vo tròn những cơn ho khan rát ngực. Những cái bánh bột đậu ba má chị hay ăn trong lúc uống trà, cũng đã lâu chị chẳng mua về, bởi trẻ chê không ngon.

Những gì chị từ bỏ, má lại nâng niu. Nhà thay ti vi mới, chị gửi cái cũ về, má mừng nói hồi nào giờ mới thấy Lệ Thủy đánh má hồng, tô son môi. Nhà chị lót gạch mới, ba chạy xuồng máy ra chở gạch cũ về lót đường đi, vạc giường cũ đóng vách chuồng gà. Xấp báo mang về từ gầm tủ nhà chị, má nhen lửa, má gói hàng cho khách. Những bữa chị về ghé qua bếp, thấy ơ cá kho mặn quắt, má kho bằng loại nước mắm giá chỉ vài ba ngàn một lít, má cũng biết đó chỉ là nước muối nhưng má cười, “xóm mình cũng ăn như nhà mình…”

Cũng những bữa canh rau suông đậm bột ngọt để nuốt xuôi cơm cháy, để giả vờ cái vị ngọt của thịt mà vì chợ xa, vì nghèo… lâu lâu mới hiện diện trong mâm cơm một lần. Cũng những chai nước đường thêm thắt chút vị coca mà đứa trẻ năm tuổi thành phố đã biết nguây quẩy từ chối. Cũng những chai (giống như) nước tương cáu cặn không xuất xứ, không hạn dùng.

Thành phố xem chúng là rác. Má biết điều đó, thậm chí chị đã chỉ cho má cách từ bỏ chúng. Nhưng má chỉ cười buồn, tiền nào của nấy, và người nào thì tiền nấy. Ở quê, mua món gì là người ta cầm mấy giạ lúa đi mua, nên tiền nặng lắm… Người đời luôn có những khoảng cách, không bao giờ có công bằng, chị biết. Nhưng chị đã không nghĩ tới, ranh giới đó cũng tồn tại giữa chị và má, và bà con họ hàng quê xứ.

Giờ thì khoảng cách đó rõ ràng hơn bao giờ hết. Ngồi chờ xe lăn bánh, cạnh má và mấy giỏ xách lỉnh kỉnh, giữa những hành khách nhếch nhác mệt mỏi khác.Chị nhìn chiếc xe chút nữa đây sẽ đưa má về quê, nó cũ nát, gỉ sét, nóng hập và loang lổ bụi. Chiếc xe có cánh cửa sắp rơi ra và một mảng kính rạn nứt này sau khi mỏi mòn chạy trên những quốc lộ liên tỉnh, người ta mới đem nó về những con đường huyện lị heo hút. Và má, những người dân quê má vẫn lấy làm hạnh phúc chen chúc đi về.

Trên chuyến xe xốc xếch đó, có bà mẹ trẻ đang ngồi cạnh chị đây, đang nâng niu xếp ra xếp vào mấy gói kẹo sặc sỡ phẩm màu, chắc chắn cũng rất đậm đà vị ngọt của đường hóa học. Nhưng dù chúng được làm bằng gì thì chúng cũng được chào đón bằng tất cả nỗi vui mừng, chờ đợi, thèm thuồng của những đứa trẻ ở nhà. Chúng cũng ngọt lịm cả một ký ức, mỗi khi nhớ lại, như chị nhớ lại tuổi thơ mình.

Những viên kẹo đã từng ám ảnh chị, giờ đã thuộc về má, làng quê của má, thế giới của má. Xa xôi…

13 comments:

  1. Hay quá ! Cô Tư viết cái khỉ gì đọc cũng thấy rưng rưng !

    ReplyDelete
  2. Em nghĩ văn của chị Tư cần được phát hành rộng rãi để mọi người, nhất là dân thành thị, biết (và hiểu, cảm thông) về đời sống của đồng bào nghèo.

    ReplyDelete
  3. truyện của cô làm con nhớ đến má con!

    ReplyDelete
  4. Linnie Winie7/15/2008

    Chị làm em thay đổi suy nghĩ.

    ReplyDelete
  5. Anonymous7/15/2008

    Đúng thế. Người đời luôn có những khoảng cách....
    Đang còn quá nhiều người nghèo.
    Nhưng có ai giúp gì được ai?

    ReplyDelete
  6. Thuộc về má hoài, không thấy cái gì khác nhen!

    ReplyDelete
  7. Khi tôi buồn, tôi luôn đọc văn Tư để thấy lòng nhẹ nhàng hơn!
    Cảm ơn Tư thật nhiều!

    ReplyDelete
  8. Anonymous7/24/2008

    Them doc cai gi cua Ngoc Tu qua, tui cho hoai ma khong thay co them gi nen xin phep duoc cam ram 01 chut.

    ReplyDelete
  9. Đi đâu bỏ nhà bỏ cửa vắng hoe vậy không biết ?

    ReplyDelete
  10. Anonymous7/25/2008

    u dung roi do, ngay nao cung vo coi co chi khong ma cho hoai hong thay chi tron.Hay la Tu lo man an qua!

    ReplyDelete
  11. Anonymous7/31/2008

    Hàng ngày vẫn ghé thăm chị Tư, mà chị Tư thì đi chơi đâu mất rồi...

    Chờ!

    TK

    ReplyDelete
  12. Anonymous7/31/2008

    Chị Tư ơi, lâu rồi không viết cái gì nghen. Viết chút chút thôi cũng được chị, cho em 'thấm mùi đời' với...thèm quá hà!

    ReplyDelete
  13. Anonymous8/01/2008

    Ngoc Tu & gia dinh van binh an chu ? Hy vong ly do vang nha la do " tam trang cua nha van" chu khong phai do "ai do trong nha" nhuc dau xo mui.Tui cung them doc van cua Ngoc Tu, se kien nhan cho.

    AH

    ReplyDelete