Jan 13, 2012

Tiểu thơ ngàn vàng


Tư Bờ Lau

Năm tui hai lăm tuổi, tía tui đòi cưới dâu. Tía quá chán cái kiểu cặp bồ lông bông, theo mùa của tui rồi. Hồi đó nóng nực tui ôm một con nhỏ chưa đầy mười tám tuổi nhưng nung núc mỡ, sờ đến đâu mát lạnh lịm người đến đó. Chuyển đông tui hẹn hò với cô bán vải  người đơ như ma nơ (canh), được cái thịt da nóng hôi hổi. Sang thu cảnh vật buồn buồn tui xùm con nhỏ bưng bún riêu tính hồn nhiên giỡn hớt suốt ngày. Chừng đến xuân thì tui đã kịp thay bà bồ mới, lớn hơn tui đến ba mươi tuổi, lý do là Tết nhứt mà được quan tâm che chở, được sắm quần áo cho mặc, cũng đỡ bơ vơ. Tui mồ côi mẹ từ nhỏ mà.

Nhưng tía tui nói lấy mấy con đàn bà ấy thì tán gia bại sản mấy hồi. Dùng chữ gia sản cho sang, chớ tía tui bán cà rem còn nghề của tui là chạy SH. Nghề đó không kiếm được nhiều tiền, nhưng kiếm nhiều gái. Ngặt cái tui chưa kiếm được ai ngon lành, mà lại có cái tính có một đồng tám thì kiếm thêm hai xu cho chẵn hai đồng, như tía tui đòi. Thời may một lần lượn SH qua ngã bảy Chuồng Bò thì gặp Út Nhái Bầu.

Tui quen Út Nhái Bầu lúc em làm nghề tiểu thơ, con của việt kiều Pháp với cái tên Huỳnh Băng Băng Tuyết Tuyết. Quá sức diễm lệ. Cái tên làm người ta mê ly quên chân em ghẻ chóc như cò lông bông, da em đen như lỏi tràm bị cháy. Tía tui nghe nói phẩy tay, quan trọng gì, tắt đèn thì trắng như bông bưởi cũng thành than. Có vẻ tía tui ưng cái gia cảnh hết sức hoành tráng của Út, dù tay chân em ngắn khụi nhưng bù lại em có cái biệt thự ba tầng náu giữa vườn cây ở quận trung tâm thành phố. Em hay than vãn trong lúc quét lá trong sân, nói ở thì không hết bán cũng không biết xài gì cho hết. Cho nên em cứ như con cá vàng mắc cạn trên bãi vàng vậy. Trai bu theo em rần rần nhưng nhờ tui có SH nên gạt tụi nó văng ra thê thảm.

Hồi yêu Út Nhái Bầu tía tui cực kỳ hài lòng vì tui không tốn tình phí, không cần ngồi quán xá. Út nói ăn uống chi cho tốn, cứ ngồi nhà em uống nước lả ôm nhau thôi. Tui chưa thấy con gái nhà giàu nào mà sống giản dị như Út, chẳng chưng diện gì cho cái nhan sắc nghiêng thúng đổ cá hết. Cả cái tính tằn tiện vắt chày ra nước, vắt đất thành đá của em cũng hợp ý tui, và nhất là làm vừa lòng tía tui.

Ta nói, Út Nhái Bầu như là con đẻ của tía tui vậy, cũng nói ít, nói cụt lủn vì sợ tốn hơi. Tới bây giờ tui vẫn ngây ngất nhớ những lần cưỡi SH đi ra đầu hẻm uống trà đá (đi xa hao xăng lắm, nàng biểu vậy), uống cạn nước, em xin cái túi trút mấy viên đá còm đem về. Thuốc tây hết hạn xài, ai cho em cũng lấy. Ấy ấy ấy (chuyện mà ai cũng biết là gì đấy) xong, em cứ bò theo dấu mà nắc nỏm tiếc hùi hụi tụi loăng quăng, nói là tui hoang phí, “Xài hết rồi mai mốt lấy gì xài ?”. Y chang tía, đang ăn đám giỗ mà mắc ị tía cũng chạy về vỗ béo cá tra, bữa nào tía cắt con cá khô kèo ra làm bốn ăn với bốn chén cơm.

Ấy vậy mà vài lần tía bấm bụng dúi cho tui chút tiền gọi là “đầu tư có trọng điểm”. Lần đó tui đưa Út Nhái Bầu đi ăn tiệc tự chọn. Em quyết định nhịn đói từ ngày hôm trước, lả bước đến nhà hàng và ra về với cái bụng căng lặc lè, tiếp tục nhịn đói ngày hôm sau. Em nói em ợ lên cũng đủ no rồi. Nói rồi em ngỏn ngoẻn cười phô ra cái hàm răng vàng khè vì “đánh răng chi cho tốn hao, bọt kem phải phun ra chớ có nuốt được đâu”. Nhưng tui vẫn có thể say đắm em, khi lanh trí đồng hóa màu của bợn răng nàng với vàng, vừa hôn vừa nghĩ cái nhà này chắc bán được ba ngàn lượng.

Tui đoán trúng phóc. Biệt thự bán ba ngàn lẻ chín lượng rưỡi vàng. Út Nhái Bầu được phần lẻ, cái rưỡi ấy, tổng cộng là năm chỉ. Đó là tiền công em giữ nhà, quét giáng nhện giùm cho gia chủ. Nhà chính thức của em cất trên kinh Bà Cú, là hai chiếc ghe bể ghép lại. Khỏi phải nói tui thất vọng đến mức nào, tía tui sụp đổ ra sao. Bữa chia tay còn thê thảm hơn, khi em nói chọn tui vì SH. Út Nhái Bầu đâu biết đó là tía đầu tư có trọng điểm cho tui, SH sắm bằng tiền bán đất. Út Nhái Bầu nghe xong mặt cắt hong còn hột máu, bọn đàn ông đeo Út hồi trước chạy Cub mà nhà bán súp, chạy Honda mà nhà đại lý gas, chạy xe đạp mà nhà có rạp xuồng. Còn tôi, trụi lủi cái SH thôi.

Tui hận ông. Út Nhái Bầu chép câu đó từ phim Đài Loan, vừa khóc vừa bỏ chạy thướt tha y như Lưu Tuyết 
Hoa còn tui đứng chần dần như Tần Hán.

Vụ chia tay ướt nhẹp đó xảy ra năm trước mà như mới cái độp. Nhất là khi Út Nhái Bầu lù lù bước vô nhà tui để đưa cái thiệp mời sinh nhật. Mồ hôi lả chả vì mời năm trăm cái thiệp bằng xe đạp cho đỡ hao xăng, tới nhà tui thì Út thở không ra hơi. Em gầy rộc nhiều, chắc cả tháng nay phải nặn óc để moi móc cho bằng được những người từ thân thuộc cho đến thằng cha vô tình quen trong lúc xếp hàng mua đồ giảm giá, dù họ có ở góc nào, trời nào, và đem thiệp mời đi thu hái. Vụ đó thì tía con tui rành quá mà.

Nhưng Út Nhái Bầu còn vượt ra khỏi trí tưởng tượng của tía tui, khi ghi trên cái bìa thiệp “Huỳnh Băng Băng Tuyết Tuyết – Nấu cơm trưởng của hãng nước đá - Cháu vợ chú bác của phó công an phường Cây Mít”. Con nhỏ cụt ngủn mà có đầu óc, tía tui dù hận vụ mất ngàn lượng vàng, nhưng vẫn buột miệng khen. Và ông già dường như không nén được cơn phấn khích, khi biết Phù Nhi, nhân vật chính của buổi sinh nhật năm trăm khách ấy là một nàng… chó.

Mèn đét ơi, con nhỏ này đáng giá ngàn lượng vàng, tía con mình ngu tối quá nên giờ mới nhận ra, tía tui quýnh quáng nói vậy rồi hối tui mau mau kiếm Út Nhái Bầu để nối lại tình xưa. Người vẫn đi chưa xa đâu.

17 comments:

  1. Gì vậy Tư? Tạng Tư không viết hài được đâu.Thôi trở về với xóm Mút Cà Tha rồi chạy qua coi con Huệ nó lấy chồng lóng rày sinh con ra sao rồi.Đừng viết hài nữa hổng hợp đâu.

    ReplyDelete
    Replies
    1. Tầm bậy, tui vẫn thấy hay mờ.

      Delete
  2. Mèn đét ơi vui quá, hay nhất là "Vụ chia tay ướt nhẹp" heheheh

    ReplyDelete
  3. thiếu nữ miền đông1/14/2012

    tui thì thích cái tên "Tư Bờ Lau", viết gì cũng được, miễn là tư-bờ-lau....
    nhắn ông Bùi Quốc Huy (quốc hiệu) gì đó: người ta viết cái...giống gì thì kệ người ta!!

    ReplyDelete
  4. Tư viết gì mình đọc cũng thấy hay hết.

    ReplyDelete
  5. Anonymous1/19/2012

    viet cha ra lam sao!

    ReplyDelete
  6. Đọc thấy văn Tư bựa quá :)

    Cái vụ thiệp mời .. nghe wen wen :D:D

    ReplyDelete
  7. Anonymous2/03/2012

    Ng ngoc Tu viet tieu pham hai , doc xong ...cuoi khong noi !!! Toi da doc het tap truyen ngan "Canh dong bat tan" thi rat tuyet voi.

    ReplyDelete
  8. Anonymous2/06/2012

    @All: Nếu mọi người thường theo dõi những vấn đề "thời sự" trong nước thì sẽ hiểu Tư viết cái gì.

    ReplyDelete
  9. rất đáng khen vì tinh thần sáng tạo

    ReplyDelete
  10. ba an tran2/25/2012

    tuyet, me truyen cua Tu, Tu gi cung me....

    ReplyDelete
  11. Anonymous3/26/2012

    có vận dụng câu chữ, ý tứ, nội dung thời sự nữa nhưng không hay.

    ReplyDelete
  12. Anonymous3/26/2012

    hihihi, comment mà cũng... "Nhận xét của bạn sẽ hiển thị sau khi được phê duyệt"!!!

    ReplyDelete
  13. Doc xong tham qua chi Tu oi....!

    ReplyDelete
  14. ua, ket thuc em chua hieu

    ReplyDelete