Sep 1, 2012

Bà già đi bụi



Ngồi ở ngoài hiên có thể ngửi được mùi biển cả. Hoa cúc dại mọc liếm lên thềm. Ngôi nhà của tụi mình không cần rộng, chỉ cần kê vừa một cái giường và gian bếp. Ở đó có ông già hơi lãng đãng, đôi khi lấy điện thoại di động khuấy cà phê, hay ngồi nhìn mây những khi ti vi hết chương trình thế giới động vật. Ở đó có bà già hí húi cọ nồi, lâu lâu vói tay ra sau tự đấm lưng. Radio mở rọt rẹt chương trình ca cải lương cuối chiều, miệng bà cằn nhằn tối qua không ngủ được vì ông già ngáy dữ quá. Đêm nay tôi sẽ thủ cục muối hột, cứ hả họng ra ngáy là tôi thả vô miệng cho mặn thấy mồ tổ. Mặt ông già tê mê, khoái chí nói bà cằn nhằn cũng có duyên, y như hồi xưa vậy, thiệt chẳng bõ công tôi bỏ xứ theo bà.

Bức tranh đó hai mươi năm trước ngoại và bồ cùng tô vẽ, mỗi khi hẹn hò. Viễn tượng đào được hủ vàng cũng không gây say ngây bằng nằm cạnh nhau thêu dệt một tổ ấm cuối đời. Ngoại hồi ấy mới bốn mươi, cứ tủm tỉm cười hình dung mùi dầu gió trên bâu áo bồ những ngày trở lạnh. Bồ nói bao giờ già sẽ về sống với ngoại (lúc ấy cũng già), ở đâu cũng được, nhà là nơi có người thương. Gần biển thì thích hơn vì khí trời ở đó tốt cho lá phổi rệu rã của thằng từng nghiện thuốc lá. Ngoại sẽ nấu những món ăn bồ thích, sáng bắc nước pha trà chiều pha vào chậu cho bồ tắm. Thỉnh thoảng bồ hé cửa nhà tắm ngoắc tay, bảo ê bà kỳ lưng giùm tôi coi. Vài lúc bồ quên gội đầu, ngoại sẽ rầy rà đàn ông gì mà hôi rình. Dĩ nhiên đàn bà tuổi đó sẽ cằn nhằn rỉ rả suốt ngày. Cằn nhằn gió, cằn nhằn gạo lên giá và nhất là cằn nhằn ông bồ lơ ngơ, vô tâm.

- Ui trời, giao việc cho người ta nhiều vậy. Ngộp thở. Lúc đó anh sẽ làm gì ?

- Làm gì nữa ?! Anh ho.

Ngoại nhét sổ tiết kiệm vào ngăn trong túi xách, hơi thắt ngực khi nhớ lại mình đã dùng chân khóa chặt bồ như thế nào, lúc bồ nói chỉ việc ho thôi là đã cực thân lắm rồi. Cái ý nghĩ hồi đó mình mạnh thiệt làm ngoại có chút bùi ngùi. Lần gần nhất quắp bồ ngoại nghe như mấy cái khớp xương mình long ra.

Ngó nghiêng lại hành lý lần nữa, ngoại nghĩ chắc là không bỏ sót gì. Dầu gió, thuốc huyết áp, áo ấm, mấy cuốn sách… vẫn còn nguyên trong giỏ xách từ chuyến đi bụi không thành lần trước. Hôm đó ngoại ra khỏi nhà từ mờ sáng, xe chạy ba chục cây số mới sực nhớ bỏ quên giấy tờ tùy thân, ngoại quay lại lấy thì chồng con Hai đã dậy ra tưới cây. Thằng rễ nói vói qua rào, vợ con đau bụng từ khuya giờ, chút má nấu cháo cho nó ăn với. Con đi đám tang ông già thằng bạn dưới quê, chiều má chạy lại nhà trẻ đón bé Chút Chít luôn nghen. Ngoại mở cửa vào vo nắm gạo bắc nồi cháo lên bếp, lúc đem cất túi xách vào ngăn tủ, thấy hơi tan nát. Nhắn cho bồ hay, bồ nói tôi cũng đang không biết nói sao với em. Tụi nhỏ biết ba nó sắp đi chơi, nên cũng giấu biệt chòm răng giả rồi, sao dám đi ra đường đây. Giọng nói của bồ, không biết có phải vì mất mấy cái răng giả hay không, có chút mếu máo. Ngoại nói, thôi, lần sau, em hứa.

- Nghi lắm ! Bồ nói, nhấn trọng âm “lắm” cho ra vẻ hài hước, sao nghe như một tiếng thở dài.

Chính ngoại cũng hồ nghi lời hẹn của mình, bởi cái tính chất bất định của nó. Lần sau là bao lâu ? Những chuyến đi không thành dạy ngoại chẳng nên cược vào nhiều hy vọng. Có lần ngoại gọi cho bồ bảo chậm lắm là chiều mai em sẽ nấu cơm cho anh. Chiều mai tụi mình sẽ thuê một căn nhà ở Đậu Phố, bắt đầu sống như một gia đình mới ra riêng. Bồ nói em sắm chén bát ít thôi, vài tháng là chúng ta trả nhà đi lang thang chỗ khác. Bữa đó ngoại chưa đi qua khỏi cây cầu ranh giới giữa Sầu Đâu và tỉnh bạn thì phải quay về. Gái Út gọi điện thoại hớt hãi nói má ơi thằng Bi bị đứt tay. 

Ngoại hít thở một hơi dài nói vậy con băng bó cho nó đi, má đi xóm rồi. Nó kêu trời, hỏi bông băng để ở đâu. Ngoại lại nuốt nước bọt, cố nhớ coi chỗ mình cất thuốc nhưng không sao nhớ được bởi đầu dây bên kia là tiếng thằng nhỏ Bi kêu gào thảm thiết, gọi ngoại ơi ngoại à, đau quá.

Xe đò dừng ở bên đường trả khách. Bà ngoại về tới nhà thì thằng Bi cũng nín khóc, ngón trỏ quấn chặt vào vạt áo, tay kia cầm que kem mút ngon lành. Út thấy hành lý ngoại phồng lên, kêu chói lói má tính đi đâu vậy, lỡ con trực đêm thì thằng Bi ngủ với ai ?

Con em méc con chị, ba đứa con gái phát hiện ra âm mưu bỏ nhà đi bụi của bà già. Tụi nó thay nhau canh giữ bà mẹ bằng cách dúi cho bà mấy đứa trẻ, nhờ bà đan áo len cho mùa đông tới. Tấm muốn đi chơi hội thì phải xong việc đã, cũng may tụi nhỏ không đến nỗi trộn lẫn đậu xanh và đậu đỏ để bắt mình nhặt ra đậu… xanh, ngoại nói với bồ, cố cười giòn trong điện thoại, mà cay mắt.

Mấy đứa con gái siêng nịnh nọt hơn, thường xoa bóp vai ngoại mơn trớn, “không có má tụi con không biết sống sao”. Gái Lớn biết ngoại có mối tình ở đâu đó rất xa, vài tháng lại hẹn hò một lần, và những chiều nắng đẹp ngoại hay đờ đẫn. Con nhỏ giả bộ như không biết. Giống như Gái Giữa vẫn nhớ má đã từng nói muốn dành những năm tháng cuối đời để sống cho mình, nhưng nó lơ luôn khi nghĩ tới sau mỗi chuyến công tác dài ngày nhà cửa sẽ mọc lông. Có ngoại thì đi bao lâu nhà nó vẫn ngăn nắp như mới, chiếu gối được giặt thơm tho. Và mỗi lần ngoại đi sưu tầm thêm túi xách du lịch vô ngăn tủ đã lủ khủ túi xách, hay bỗng lặng người nghe tiếng máy bay qua, Gái Út biết mộng giang hồ của bà già đang trỗi dậy. Nó cắt cúc áo đem qua nói má ơi khâu lại giùm con, cuối tháng này con đi tập huấn tới cuối tháng sau, má nấu cơm cho cha con cu Bi ăn với.

Ngoại lại có bộ sưu tập mới : bản đồ. Mỗi năm họ cập nhật một lần, ngoại dò ra mỗi năm xuất hiện một vài con đường mới, riêng con đường mình thèm cất bước sao cứ khép dần. Trải bản đồ ra coi trong lúc canh chừng mấy đứa cháu ngoại chạy quanh, ngoại di ngón tay tìm lại những nơi quen thuộc. Đây đèo Gió, bồ bảo chúng ta sẽ đến đây mượn một căn nhà sàn của người Nùng, tụi mình làm nương tỉa bắp. Chừng bẻ đợt bắp đầu tiên mình đốt lửa nướng ăn một bữa no nê, rồi gói gém hành lý ra đi. Mình trồng nhãn, mít ở những nơi mình đến mà không chờ hái trái. Mình đi sâu vào đồng bãi ghi lại những câu hát hồi xưa, nếm thử những món ăn quê xứ người. Cũng có thể mình nhận chăn thả một bầy dê chừng chục ngoài con, hoặc đi chăn vịt chạy đồng. Ta bà đây đó, làm lụng cho vui, cho cơ thể vận động thôi, vì sẽ sống bằng tiền dành dụm từ bây giờ.

- Ừ, nghe mà thèm quá đi. Biết tới chừng nào, hén ?

- Chờ tụi nhỏ lớn. Bồ nói, chắc như đinh đóng cột.

Hồi ấy cả ngoại và bồ đều ngây thơ. Cái khái niệm lớn của những đứa con thật ra không dừng lại ở tuổi mười tám, hay ở cái ngày tụi nó dựng vợ gã chồng. Con cái mãi mãi không lớn. Ngoại dạy cho Gái Lớn cách mặc tả cho con nó thì Gái Út chết hụt vì thất tình. Bồ ở chỗ cách Sầu Đâu một ngàn ba trăm cây số cũng không khá hơn, con gái yêu nhằm thằng nghiện, con trai du học cần rất nhiều tiền. Gặp nhau vội vàng được vài ba bữa, lại gối đầu lên đùi mơ ngôi nhà tranh vách đất có ông già khó tính sống với bà già càm ràm.

Ngoại nhìn quanh nhà mình lần nữa, nghĩ phải đi thôi, đến lúc dứt rồi. Lúc khóa cỗng ngoại đặt chìa khóa dưới chậu lan đất. Tụi nhỏ sẽ biết chỗ lấy để vào nhà đốt nhang ba chúng, mỗi chạng vạng. Đi đến cây cầu cửa ngõ thành phố ngoại sực nhớ chưa tắt điện thoại, cũng may chưa có đứa con nào gọi để hỏi thuốc nhức răng đâu, má ơi.

Cơn mưa lúc gần sáng làm con đường loang ướt. Nắng lên, ánh sáng nhuộm nó thành một dòng sông sáng lóa. Rực rỡ, kiêu bạc mà hết sức dịu dàng. Ngoại nghĩ đường đến thiên đàng không biết có giống vầy không. Ngoại ngây ngất uống lấy dòng sông vàng chảy tràn trước mặt, biết rằng khoảnh khắc này sẽ không gặp lại lần nữa, trong đời.

Bạn đường hỏi dì đi chừng nào về. Ngoại bảo chưa biết nữa, đi bụi mà, tới đâu hay tới đó. Nhưng chắc chắn có ghé biển. Bồ đã chờ sẵn. Hải lưu chắc đưa tro của bồ đi khắp góc biển chân trời.

Sực nhớ cuốn sách viết về chợ Việt đã để quên ở nhà. Ngoại muốn tra coi chợ Ngâu họp phiên vào ngày nào sau Tết. Hình như mùng bốn, phiên ấy người dương sẽ gặp người âm. Không biết bồ có nhớ chỗ đó không, có đến kịp không. Nghi lắm !

26 comments:

  1. thiệt tình! buồn quá xá!!!!!!!!!!1

    ReplyDelete
  2. thieu nu mien dong9/02/2012

    bà già này mê kỹ thuật số, thích chụp ảnh, sống bằng nghề viết lách, có...3 thằng con trai. Nghi lắm!

    ReplyDelete
  3. Hồng Minh9/02/2012

    Mẹ lúc nào cũng vậy ,hy sinh cả đời cho con. Còn con thì đa phần vô tâm quá . Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc...chị 4 cứ làm cho mình mỗi lần đọc truyện chị là mỗi lần mất ngủ .chị hay thật!

    ReplyDelete
  4. sao tui đọc mà nước mắt tèm lem zị nè

    ReplyDelete
  5. Doc ma muon khoc qua Tu oi !

    ReplyDelete
  6. Anonymous9/02/2012

    Em cũng đang khóc nè chị!

    ReplyDelete
  7. Nhà văn đích thực !

    ReplyDelete
  8. Thương quá chị Tư ơi, em đọc truyện này của chị mà muốn rớt nước mắt.

    ReplyDelete
  9. làm ơn.....xin hãy đến bên tôi.........vào những tháng năm cuối đời..................

    ReplyDelete
  10. Haha, truyện này giọng chị Tư kể thanh thản, nhẹ nhàng đến hững hờ. 2 đoạn cuối làm em bật cười. Đời nhẹ tênh tênh đến thế thì thôi chứ....:)

    ReplyDelete
  11. chị Tư giỏi lấy nước mắt của người đọc quá chị Tư ơi. sao truyện của chị truyện nào cũng dẹp mà buồn quá vậy?

    ReplyDelete
  12. Anonymous9/07/2012

    Có lúc mình cũng mơ như dzầy. Hazzz

    ReplyDelete
  13. Anonymous9/07/2012

    Hình như truyện nào của chị 4 đọc xong cũng thấy buồn. Nhưng thích cái buồn dữ dội pha chút hài hước cay đắng như cái truyện "Cánh đồng bất tận" hơn, dữ dội nhưng mau tan. Truyện này đọc thấy nhẹ nhàng nhưng nó cứ làm người ta day dứt, không ngoai...

    ReplyDelete
  14. Khúc đầu tếu không chịu được thế mà tới đoạn cuối buồn gì đâu

    ReplyDelete
  15. Anonymous9/09/2012

    Thuong qua!

    ReplyDelete
  16. Song cham thoi @9/10/2012

    Buồn mênh mang là buồn....

    ReplyDelete
  17. SGTTNS đình bản. Buồn quá... đành mua Sông đọc đỡ trong lúc chờ Tư viết nhỉ

    ReplyDelete
  18. Buồn ghê gớm... Thương bà mẹ quá chừng :((

    ReplyDelete
  19. Sẽ tìm mua và đọc!
    Không biết trong Sông Di có ý gì như 2 năm trước không ?

    ReplyDelete
  20. Cá chuối đắm đuối vì con.Muốn sống cho mình một chút thôi, sao mà khó :( Truyện hay, chết k hẳn là đã hết, sống cho tỉnh yêu k bao h là muộn cả, k bao h...

    ReplyDelete
  21. Anonymous10/04/2012

    Tư ác hơn cá thác lác

    ReplyDelete
  22. Em mê chuyện của chị Tư mà không có điều kiện để đọc nhiều. Mỗi khi được đọc là đọc ngấu nghiến quên trời quên đất! Lúc nào đọc cũng buồn hết, nhưng mà quên hết chuyện buồn của mình, chỉ thấy mình như là nhân vật của chị thôi.
    Cảm ơn chị Tư lắm lắm!

    ReplyDelete
  23. Chau Nguyen10/21/2012

    Kể chuyện tỉnh queo mà sầu thúi ruột Tư ơi...

    ReplyDelete
  24. Do An Khang11/01/2012

    Chị ơi, hình như không phải tất cả truyện ngắn của chị đều được in thành sách đúng không? Tại em thấy trên mạng có một vài truyện của chị nhưng em chưa đọc thấy trên mấy quyển em mua bao giờ (em mua hình như muốn hết sách của chị rồi). Nếu đúng thì không biết chừng nào mới in một quyển dạng "Nguyễn Ngọc Tư toàn tập" vậy chị? Em chúa ghét đọc truyện trên mạng luôn đó hix. (Em thích cảm giác lật sách, vừa đọc vừa nghĩ hơn). Nhưng sách in thì lại không có đủ truyện của chị huhu.

    ReplyDelete
  25. Anonymous5/04/2013

    Đọc truyện chị Tư xong, đang buồn muốn tự tử luôn. Sao mà đời buồn tênh vậy chị? Có cách nào để phụ nữ VN sống hạnh phúc hơn ko chị?

    ReplyDelete