Apr 26, 2013

Lời khói


Truyện ngắn : Tui

Lúc khóa cổng thấy trời kéo mây, hơi nước rười rượi. Lên xe mà gặp mưa thì may, bốn bề nước bôi trắng. Rèm mưa che đi cái cảnh nhà mình nhỏ dần nhỏ dần rồi mất hút, như đoạn kết thường nghe từ những bài hát bolero.

Sào phơi đã gom hết quần áo, nhưng mưa qua biết đâu nhà nảy ra vài chỗ dột. Năm nào tắm mưa đầu mùa xong, cái mái nhà đã khô cong suốt một mùa nắng cũng hớ hênh để nước chảy xuống nhà. Lấy xô chậu đón nước, phân vân không biết có nên nói chồng hay.

Anh ơi nhà dột. Bốn chữ gọn đeo. Mà ngập ngừng đến hết bảy cơn mưa tương đương với bảy lần rải xô chậu đầy nhà, chồng muốn vào nhà tắm phải lượn hình số chín để tránh. Anh đảo chân cũng khéo, không vấp lần nào. Bữa mượn cái thang bên xóm để trèo lên mái trét mấy chỗ thủng, tôn gỉ cào rách gối, nghĩ bụng thôi thì lần sau sẽ nói. Cũng đã nuốt hết nhụy của chữ ‘dột”. Cổ họng còn nhân nhẩn.

Nhưng không phải chuyện gì cũng có lần sau. Hôm cưới, lúc ông chủ lễ kêu trao nhẫn trước bàn thờ, tự dưng muốn nói hay là thôi, anh ! Ý nghĩ xuất hiện đột ngột, nên tay bất giác níu chặt bó hoa vải đỏ, anh không thấy chìa ra nên tự kéo lấy, lồng nhẫn vào cái rụp. Người lớn hai bên bồi hồi vỗ tay mừng chuyện gia thất tụi nhỏ cũng xong. Tấm ảnh chụp giây phút đó, cô dâu chú rễ mắt mũi có vẻ bàng hoàng.

Mười tuổi đã biết gặm nhấm lời của chính mình. Tưởng dứt được khi bắt đầu yêu anh. Hồi hai đứa đang chờ việc, hình như đã từng nói chuyện vô cùng dễ, kiểu như em vừa dầm mưa nên bị cảm rồi. Đôi giày mua ở chợ đêm không ngờ đi ba bữa đã sứt quai. Hôm qua em run quá, đến nỗi không còn biết mùi vị ra làm sao, thấy ân hận vì nụ hôn đầu là thứ không thể làm lại… Líu lo lúc ở cạnh nhau, qua điện thoại, tin nhắn. Chuyện mình, chuyện hàng xóm và cả những chuyện tào lao trên báo. Sau này chạy vạy được một chỗ làm, anh chỉ có thời gian nói “ừ”, “vậy hả ?”, “rồi sao ?”. Hoặc gom ba món đó thành một câu năm chữ cùng một dấu câu mà âm thanh của nó khó phân biệt là chấm than hay chấm hỏi. Có lần nửa đêm gọi điện để kể mẹ - người chưa từng bật ra câu nào kiểu mọi người mẹ thường nói với con, chỉ những lời mà xe ôm cũng lên tiếng được, thí dụ như “Dậy, tới giờ đi học rồi”, “thi không đậu thì đừng về nhà nữa”, “đầu óc để đâu mà không khóa cửa, hay hẹn trước với thằng ăn trộm nào ?” – người mẹ ấy vừa vào phòng và bảo thương ai thì kêu người ta cưới cho rồi, đừng để lỡ lầm như mẹ. Cái vuốt tóc kèm theo làm em muốn khóc. Anh nói, “ừ, vậy hả, cưới thì cưới !”. Giọng anh chìm nhanh trong tiếng gõ bàn phím lách tách. Chắc phải ngoẹo cổ giữ điện thoại. Lại một công trình gấp gáp nào đó phải làm xuyên đêm. Có thể hình dung căn phòng bị rách bởi ánh sáng từ hành lang len qua khe vách cắt vào, quần áo rối nùi đầu giường, khăn ướt ròng nhỏ nước xuống kệ ti vi. Những bàn phím trước mặt anh tróc lở mặt chữ, khe phím đầy những tàn thuốc lá, màn hình chờ là một cái mê cung trình chiếu bằng hình ảnh ba chiều một người bạn anh cài cho hôm chủ nhật, ngày mười ba tháng sáu. Một ngày chẳng có ý nghĩ gì trong cuộc tình nhưng không quên được, đúng trưa ấy nói nhớ anh quá, giọng bên kia rạo rực lạ lùng, “Ờ, đang ở trong cái mê cung mà không muốn ra chút nào. Đẹp quá, tụi công nghệ giỏi thiệt !”

Sau đó chắc là không nói nhớ anh lần nào nữa, vì đám cưới chấm hết sự xa xôi. Chung nhà thì nảy ra nhiều chuyện khác cần nói hơn. Áo em lại bị tàn thuốc anh làm cháy. Chắc phải đóng lại hàng rào, tụi con nít quỷ bẻ mấy chùm khế trong sân đã làm sập bẹp. Em không thích kiểu cừu hay nhện gì đó, lần nào cũng thấy không thoải mái với ý nghĩ hai đứa giống hệt những đôi chó rên ư ử ngoài đường. Một bữa quờ quạng tìm áo để mặc lại, phát hiện ra mớ lời ấy vẫn đang trong miệng mình. Ngậm lâu nên chúng bợt bạt, tả tơi. Hèn gì cứ muốn hứ hư hứ hự cùng anh cho vui mà răng nghiến sít.

Hèn gì bữa sửa rào búa đóng đinh nhằm tay, nghe miệng mặn và tanh mùi máu. Anh về hơi ngà say, hỏi mướn ai làm mà hàng rào xấu vậy ? Bệnh cũ trở lại, lời nói vừa chực trào ra lưỡi giữ rịt, liếm láp, mút mát đến sạch bách. Hương vị chúng bao giờ cũng xộc vào thật gắt, rồi bả lả dần cho đến khi mòn đến lỏi. Chữ ơ của “bơ vơ” với chữ g của “nguội” vị khá giống nhau : giữa ngọt là chua, cạn đến hạt thì chát, sau chót lại bùi. Nhưng không phải lời lẽ nào cũng dễ tách bạch mùi vị, chúng râm ran thoắt hiện thoắt tan, dắt ta đi vào những ngõ ngách xa lạ.

Một bữa chóng mặt không mở mắt được vì lỡ ngậm từ “chia tay”, nghĩ chắc phải nói với chồng về chứng bệnh có từ hồi nhỏ. Áo rách không kêu mẹ, tự vá chằng đụp vụng về. Bụng đói không kêu mẹ, trèo nóc tủ lấy mì tôm ăn sống. Chưa từng kể anh nghe vì hình dung anh sẽ phá lên cười khi biết vợ (trước đây là người yêu) bị cái tật nhai lời, lúc chúng chưa thành tiếng nói, chưa thấy mặt trời. Hoặc anh sẽ bảo ừ, rồi sao? Cơm trưa giữa chừng, quyết định nói “anh ơi, em đang bị bệnh kỳ lắm, như con mối gặm sách”, bỗng mớ từ đó vỡ ra giữa hai hàng răng ê ẩm. Mùi vị của cà pháo quá lứa đem muối xổi, thừa ớt thiếu chua.

Thỉnh thoảng cũng trông anh hỏi em dạo này sao mà mặt mũi cứ vơ vất đâu đâu, chỉ cần vậy chắc câu nọ ríu câu kia ngay lập tức sẽ tuôn ra hàng thúng. Hoặc anh chỉ việc nhìn thẳng vào vợ bằng ánh mắt ân cần. Đơn giản hơn, chẳng phải hỏi han hay nghiêng ngắm, anh cứ về nhà đúng giờ đúng lúc câu nói nào đó tanh tách búng mình. Nhưng những gì muốn nói y hệt mâm cơm, dọn nửa giờ đã mỏi mòn nguội lạnh. Giờ thì thôi hy vọng, nghĩ chẳng ai chết vì ngậm lời, sợ khỉ quéo gì. Coi kiếng thấy xương quai xanh cao sắp chạm cằm. Không có cảm giác đói cồn cào nữa. Bạn cùng cơ quan dần ít rủ ra ngoài ăn vặt, vì cái mặt mình coi bộ lạc lõng, họ tưởng đối phương tách bầy. Tự dưng nhận ra những cuốn gỏi chấm tương hay xoài ngâm nhấm nháp không mê hoặc bằng lời. Chúng bảng lảng và chậm rãi len vào từng kẻ răng, cạnh lưỡi, đắng nhẹ kiểu như khói. Thơm ngọt thì không, nhưng bùi ngùi khó tả.

Mẹ hỏi có thèm chua không, tưởng con gái ốm nghén. Qua nhà mẹ một chút thì thấy một người thanh niên trẻ từ trong buồng trễ nãi bước ra. Nói vói theo tấm lưng dài thượt, giọng mẹ ướp đường phèn “dọn cơm sẵn rồi đó, ngủ gì mà quên trời đất, đói vậy mà không chịu dậy, bụng dạ nào chịu nổi ?!”. Không biết lúc nhà vắng khách mẹ xưng hô sao với Lưng Dài. Nghĩ tới đó bỗng miệng tê mê một vị ngọt tội lỗi. Ngập ngừng muốn kể mẹ nghe chuyện nhỏ sinh viên ở trọ trong hộp diêm gần nhà mình có bồ. Hai đứa hay rúc rích ôm nẹo ngoài băng đá vào những ngày hộp diêm bốc khói vì nắng nóng. Thằng đó tay chân lanh lợi sờ soạng khắp người con bồ, chứ không uể oải như ở với mẹ, mỗi lưng dài là không thay đổi. Giữa đường lấy điện thoại ra nhắn cái tin, lúc gửi đi rồi mới kịp nghĩ những chữ chạy đi chỉ là dư vị, xác chúng mình đã nhấm nháp sạch rồi. Người ta có từ bỏ những cái cầm nắm được vuốt ve rạo rực được vì một vài dư vị không ?

Câu hỏi đó lại rực rỡ trong đầu khi thả chìa khóa nhà vào túi rác. Ngập ngừng không biết có nên gởi anh cái tin. “Cổ áo anh thường vướng mấy sợi tóc, em đo hoài mà chúng vẫn dài hơn tóc của em. Kể cả khi em để tóc dài thì tóc ấy vẫn dài hơn”. Ngậm hai câu cứng đanh ấy không biết bao nhiêu lần, rồi nuốt trộng, lần nào cũng mắc nghẹn muốn nín thở. Tối qua cắn nhằm chữ “tóc”, mẻ luôn miếng răng cùng.

Lên xe rồi, cái tin nháp nằm nán trong điện thoại. Hay là xóa chúng để viết ba chữ “em đi đây”. Có khi chẳng cần viết gì, chẳng cần nói gì. Căn nhà vắng sẽ cất lên tiếng nói, bằng khói của lời.

53 comments:

  1. Cuối cùng Tư đã trở lại và lợi hại như xưa!

    ReplyDelete
    Replies
    1. Đúng rứa. Quá lợi hại. :D

      Delete
    2. This comment has been removed by the author.

      Delete
  2. Thảo4/26/2013

    Gặp lại chị mừng quá, gặp chữ của chị còn mừng hơn, lần nào cũng vậy... Cám ơn Tư nhé!

    ReplyDelete
  3. Tôi ủng hộ cuộc hành trình này, hãy ra đi khi lòng mình chật chội...

    ReplyDelete
  4. Anonymous4/26/2013

    đọc thấy gờn gợn cô Tư ơi...giống như khói đang tan ra

    ReplyDelete
  5. Có phải bản chất của người phụ nữ Việt Nam là cắn răng chịu đựng?

    Cho tới khi tức nước, thì lúc đó mới suy nghĩ coi có nên vỡ bờ hay không?

    ReplyDelete
  6. This comment has been removed by the author.

    ReplyDelete
  7. Cay mắt, đắng lòng cô Tư ơi. Một chữ "buông", sao phải chờ đến khi đau đớn, như lời nói thành khói bay rồi mới học được?!

    ReplyDelete
  8. Anonymous4/28/2013

    Tư có cách viết rất "độc" thường những chữ cuối cùng làm người ta lặng đi, như trong bài này " Căn nhà vắng sẽ cất lên tiếng nói, bằng khói của lời"
    bằng khói của lời....bằng khói của lời.....

    Trời ơi, chọn chữ gì mà ác ôn vậy ???
    người Paris

    ReplyDelete
  9. Anonymous4/28/2013

    Em ngam chu lau roi bay gio Tu noi ra long em ... rot nuoc mat ... xa vay ma sao co nguoi hieu nguoi .

    ReplyDelete
  10. Tuấn (qtuan_tran@yahoo.com)4/29/2013

    Cô Tư ah, sao cô viết tản văn mà hay quá trời quá đất, tôi người Hà Nội mà yêu mảnh đấy Cà Mâu của cô quá đi, đọc cô rồi tôi chắc chắn sẽ ghé Cà Mâu quê cô, miền Tây sông nước.
    Tủ sách nhà tôi có đầy đủ tất cả các quyển của cô, hy vọng khi nào ra HN cô cho những quyển đó xin chữ ký nha cô.
    Cám ơn cô nhiều vì đã có, đã mang sản phẩm "cô Tư" đến với những "người tiêu dùng" như tôi, cảm tạ cô.
    Thân.

    ReplyDelete
  11. Đăng lên Facebook nha Tư! Truyện này thì sâu sắc thật. Nó không chỉ nói lên đức tính cam chịu của những người phụ nữ, nhất là những người phụ nữ Việt Nam không chỉ trong thời bình mà con cả thời hiện đại. Hơn nữa, các đấng mài râu đọc vào truyện này cũng phải suy nghĩ về thái độ ứng xử của mình với những người đứng đằn sau sự thành công của họ.

    ReplyDelete
  12. Em gai Mien Tay4/30/2013

    Hay lam chi 4!

    ReplyDelete
  13. Anonymous5/02/2013

    Sao truyện của NNT bi kịch hóa vấn đề quá. Càng đọc càng bế tắc.

    ReplyDelete
  14. Truyện này có phải của Tư không: Ba đồng một mớ mộng mơ Mình thấy chú A Lan phan đăng trang chú ngày 29/4/2013_mà tìm trên blog Tư không thấy!

    ReplyDelete
    Replies
    1. À, đúng là của tui rồi

      Delete
  15. Biết đâu bỗng em thấy tim ta chật chội.
    Và em tan đi cùng ánh sương.

    ReplyDelete
  16. thiếu nữ miền đông5/06/2013

    ráng chịu

    ReplyDelete
  17. This comment has been removed by the author.

    ReplyDelete
  18. Tư ơi, đọc "Đời như ý" của chị mấy lần em muốn khóc luôn, truyện buồn quá hà!. Sao Tư không viết cái gì vui vui đi!

    ReplyDelete
  19. Anonymous5/08/2013

    trời, Tư vậy thì để vậy thôi, sao bắt viết truyện vui được, lại nhớ hôm nọ đi nghe bé Lê Cát Trọng Lý hát, có người cũng kêu, hát bài gì bốc bốc đi, bé than trời, kêu Lý hát bốc là chết rồi, chắc Việt Nam này có 2 người ko bao giờ viết cái gì vui được là Tư và Lý, và mình yêu cả 2, yêu thì chấp nhận, muốn người ta thay đổi đâu goi là yêu

    ReplyDelete
  20. Đọc Tư lâu nhưng mới lần đầu còm cho Tư. Thấy mặt Tư hiền mà sao viết ác ác làm sao ấy. Nhớ những truyện ngắn của Nguyễn Huy Thiệp !. Đi Cà mau mấy lần nhưng cố tình không kiếm Tư. Nhưng yêu Cà Mau hơn khi CM có Tư và có người ấy. Thế nào cũng phải gặp Tư một lần xem có văn Phật tâm xà không...

    ReplyDelete
  21. thiếu nữ miền đông5/12/2013

    không biết có nên nói điều này không, truyện của Tư dạo này hơi....kém thu hút. (mặc dù fan này...khá cuồng)

    ReplyDelete
    Replies
    1. Em thì thấy truyện cô Tư cũng còn hay đó, mà mất bớt mấy chữ miền Tây rồi :(

      Delete
  22. gởi bạn,
    Đọc cái gì của bạn xong cũng gần như là "nỗi buồn bất tận"!

    ReplyDelete
  23. Học ăn học nói học gói học mở. Các CỤ bảo cấm có sai. Giờ 4 nói lời có khói, âu cũng là học nói vậy... Like mạnh !

    ReplyDelete
  24. Anonymous5/17/2013

    Tư ơi , biết nhau từ thế kỷ trước , đọc sầu riêng của Tư muốn cười ha hả " sầu riêng hổng phải sầu chung , ai sầu thì mặc riêng tui không sầu " vậy mà cười hổng dô , muốn chảy nước mắt . Chúc Tư phẻ nha.

    ReplyDelete
  25. Cho hỏi: "một câu năm chữ cùng một dấu câu mà âm thanh của nó khó phân biệt là chấm than hay chấm hỏi" là câu gì vậy ạ?

    ReplyDelete
    Replies
    1. Anonymous5/21/2013

      Cháu đọc lại đoạn có câu này rồi ghép lại!
      “ừ”, “vậy hả ?”, “rồi sao ?”.

      Delete
  26. Đàn Bầu5/20/2013

    Buồn quá Tư ơi

    ReplyDelete
  27. Tư ơi! Facebook của chi cấp này lạnh tanh hà!
    Mà em có một chút góp ý cho việc in sách của chị nè! Sách in quá nhiều bài bị trùng luôn, như các cuốn "Nguyễn Ngoc Tư- tản văn", "Bánh trái mùa xưa", "Tạp văn Nguyễn Ngọc Tư". Nhiều bài đã được in ở các cuốn trước rồi lại in lại ở những cuốn sau.

    ReplyDelete
    Replies
    1. thiếu nữ miền đông5/25/2013

      bạn Tư không chơi "món" facebook đâu @thien chau

      Delete
  28. Văn Sự5/27/2013

    Hơn một năm lại vào đọc Tư. Tôi đọc được 2/3 thì thấy chán và nhạt dần. Không thấy gì mới nữa! Cũng cách nói cách tự sự của nhân vật đều đều của tiếng tích tắc đồng hồ, đang lơ mơ thì gặp phải câu rắc rối như "một câu năm chữ cùng một dấu câu mà âm thanh của nó khó phân biệt là chấm than hay chấm hỏi". Tư của Miền Tây đâu rồi? Tư của bà con lão nông đâu rồi? Tư chán họ rồi sao! Tiếc quá!

    ReplyDelete
    Replies
    1. Đau buồn báo tin : Tư miền tây đã chết ! Hưởng dương 30 tuổi.

      Delete
    2. thiếu nữ miền đông5/29/2013

      thành kính phân ưu. cầu mong nàng xin được visa siêu thoát, về định cư tây phương cực lạc. vô quốc tịch thiên đường.

      Delete
    3. lạ thiệt? sao nhiều người cứ đi tìm những thứ ko thể chứ nhỉ, con người người cần lớn lên, trưởng thành và đổi tay đó là một điều hiển nhiên chứ nhỉ. Nhiều người vẫn một mực tin rằng người con miền tây thì phải một mực viết về gốc cau, ao bèo hay những con người lầm lũi, những thú mà họ từng gán cho xứ sở này mà mặc cho xứ sở này có muốn hay ko? Và còn một điều quan trọng nữa miênc tây cũng phải đổi thay nữa chứ, đâu thể nào cứ quẩn quanh trên con rạch trước nhà, cứ bì bõm trong cái đìa mãi được!

      Delete
    4. Anonymous5/31/2013

      Chị Tư viết về con người,nhiêu đó là đủ rồi :)

      (Thị Buồn)

      Delete
  29. Văn Sự5/30/2013

    Mỗi người sinh ra đã có con đường riêng của mình rồi. Không ai cứ muốn là được. Nhà văn nhà thơ nào có chỗ đứng trong lòng người đọc cũng không ngoài cái lẽ đó, cũng như người đọc nào từng là fan của nhà văn nhà thơ nào cũng vậy, cũng không ngoài cái lẽ nhân duyên đó. Ta biết đến họ qua tác phẩm của họ mà ta yêu thích! Qua cuốn ' Cánh Đồng Bất Tận' tôi hiểu rằng không ai hiểu cánh đồng và con người Miền tây hơn Tư. Miền Tây đang đổi thay từng ngày, cái văn hoá thị trường đang cầy sới tung đất và con người Miền Tây lên. Thế là cần lắm chứ, cần có người viết về nó, phản ánh về nó cái sự thật mà nó đang diễn ra, mà ta biết hiện đang có cả tiếng rên rỉ, tiếng cười khả ố, tiếng thét...đang náo loạn ở đấy!
    Tôi nhớ tới nhà văn Nguyễn Ngọc Tư từ lẽ đó!

    ReplyDelete
  30. Văn Sự5/30/2013

    Phần lớn những thành công trong sư nghiệp của mỗi người là biết sử dụng sức mạnh của mình. Năng khiếu, môi trường là những nhân tố thuận lợi để ta tiến bước tới thành công. Những nhà nông 'tỷ phú' của Miền Tây nay không hiếm, bởi họ là vị dụ gần nhất về sự dấn thân cả đời bằng niềm đam mê với mảnh đất dưới chân họ. Nơi mà có cả nấm mồ của cha mẹ ông bà, có cả mồ hôi, máu, nước mắt trộn vào trong đó. Mảnh đất ấy như bầu sữa Mẹ để họ bú mớm hàng ngày! Xin được trải lòng với nhà văn tôi quý mến!

    ReplyDelete
  31. tôi chẳng cần biết Tư có hiểu con người miền Tây tới đâu để có thể viết được những trang văn về miền Tây, mà thật ra tôi còn khá là nghi ngờ là một người có thể hiểu thấu đáo bất kì một điều gì theo cái nghĩa khách quan nhất (ngay cả bản thân chính con người còn ko hiểu hết bản thân mình huống hồ...)Tôi vui vì nhà văn tôi yêu thích có cái nhìn về cuộc đời mà tôi có thể đồng cảm (tôi cũng là người miền Tây chính gốc mà). Nhưng suy cho cùng một người ko thể cứ lần quẩn mãi ở những cánh đồng bất tận (hoặc ko có cánh đồng bất tận nào cả bởi nhiều người tự đặt giới hạn cho chính mình mà ko dám vượt qua), cũng giống như việc họ chỉ đứng nhìn dòng sông mà ko dám giông buồm đến những xứ sở khác (và tôi dám chắc một điều rằng ko phải ra đi là quên mà ra đi để mà càng nhớ hơn).

    ReplyDelete
  32. "Đau buồn báo tin : Tư miền tây đã chết ! Hưởng dương 30 tuổi."
    Tư nè!chớ ai?

    ReplyDelete
  33. This comment has been removed by the author.

    ReplyDelete
  34. Anonymous6/09/2013

    Nhẩn nha nhai đi nhai lại bài "Lời Khói" này mấy bữa, rồi muốn viết vài lời "comment" gì dó, mà lại đắn đo tới lui... Thôi,kể như là "lời khói" vậy.

    ReplyDelete
  35. Dương thu Hương6/16/2013

    Đọc và thấy mình trong người phụ nữ đó. Nhưng mình lại không đủ can đảm thả cái chìa khoá vào thùng rác và ra đi. Hy vọng chị không viết nó bằng chính kinh nghiệm của mình.

    ReplyDelete
  36. thành kính phân ưu. cầu mong nàng xin được visa siêu thoát, về định cư tây phương cực lạc. vô quốc tịch thiên đường.

    ReplyDelete
  37. This comment has been removed by the author.

    ReplyDelete
  38. Anonymous12/16/2013

    Chi Tu oi. Can benh ngam loi nay thi tri lam sao het ha chi? Thuc su rat kho khan de noi voi nhung ai khong phai la minh. Benh nay co nguy hiem lam khong? So de lau thanh nan y roi chac se co 1 cuoc hon nhan phai ve dap chieu qua

    ReplyDelete
  39. Cám ơn chị Tư

    ReplyDelete