Dec 8, 2015

Bên trời thêm một người sang

Trời, già Hy chơi kỳ, sao lại bay lúc nửa đêm, lúc bạn bè ông đang theo đuổi những giấc mộng nhập nhoạng của riêng mình, sao cứ lẳng lặng không thèm e hèm kêu ê nhỏ Tư, ta đi trước à nghen. Trong đầu chỉ nghĩ mỗi ý nghĩ đó, lúc hay tin ông Tư mất.

Hết cơn choáng váng, nghĩ lại, đi kiểu vậy mới đúng điệu già Hy, giống y mấy chục năm trước, bạn nói “đi chỗ khác chơi” là đi một nước, bỏ chốn eo sèo về vườn nghe bẹ dừa rụng ngó bông cau rơi. Từ chối tới lui chỗ văn giới hội hè, mà ông gọi là “bẹo hình bẹo dạng” .

Và giờ, thêm một lần nữa ông Tư sống đúng như chữ của mình, quyết liệt hơn, đi chơi trời khác. Cho đến cuối cùng, ông Tư cũng thuyết phục được nhiều bạn đọc, rằng có những nhà văn (ít thôi), chữ là người. Và ông cũng giữ đúng giao kèo với tôi, thấy vắng tức là đã đi, khỏi dựa cửa ngó theo, khỏi vẫy tay ngậm ngùi, kiểu mà tôi kêu ớn.

Với tôi, có quý ông Tư cỡ nào, có giả bộ quên sống chết lẽ thường, thì mỗi lần thăm thấy bạn yếu đi, giọng nói khó nghe dần, không thể lần vách ra bàn trà đặt ngoài chái để ngồi chơi, khách đều nghĩ đến ngày ông bay, và từ giã lần này có khi lần chót, dù lần nào ông cũng rủ, “ê nhỏ, lần sau ghé chơi”. Lời hẹn mà lần đầu nghe tôi đã phì cười “ông già tám mấy tuổi mà tự tin hết sức”.

Từ buổi ấy tới giờ cũng gần mười lăm năm, nghĩa là có quá nhiều thời gian để tôi và ông Tư có những cuộc giã từ tử tế, mà không thấy ấm ức khi một trong hai rời đi. Những gì cần nói, đã nói. Kể cả đem cái chết ra cà rỡn, kiểu như “chừng chú ra vườn, mấy anh đạo tì rinh khoẻ re, nhẹ quá mà”. Chữ nhẹ đa nghĩa, thân  xác nhẹ như chiếc bình đựng một tâm hồn cũng nhẹ tênh, không bị danh lợi, tham vọng níu ghì. Chỉ chữ nghĩa nằm trong những sách kia thì nặng, và chúng thì ở lại, xa thân.

Chuyến đi này của ông Tư, tôi coi như một người bạn sắp dọn ở chỗ xa chắc lâu lắm mới gặp lại (chắc chắn sẽ gặp lại, tin vậy). Mà chúng tôi cũng đã dặn nhau rồi, không gọi điện nói chuyện, không ghé thăm cũng không có nghĩa là không nhớ tới nhau. Quy tắc này, ứng vô người âm kẻ dương vẫn hợp. Tiếc, là tiếc ông viết ít quá, để lại chỉ vài ba cuốn sách, đọc không đã. Mà miền tây kiếm đâu ra kiểu văn thuỷ tinh ấy, tồn tại qua nửa thế kỷ vẫn sáng và sang. Hồi ông Ba Chim Trắng còn sống, ông bảo con Tư phải làm mọi cách bắt ông Tư đem bản thảo hồi xưa ra, “thằng chả còn giữ, nhưng giấu”. Nhiệm vụ ông Ba giao tôi không hoàn thành. Nhưng hai ông chơi với nhau lâu năm, chắc ông Ba sẽ hiểu bạn mình, không khoe tác phẩm (nếu chưa thất lạc sau mấy bận chuyển nhà), chắc phải có lý do, nhất là bạn ông Ba lại là người chưa bao giờ dễ dãi, chưa bao giờ thôi nghiêm cẩn với chữ.


Ờ, mà bây giờ có khi hai ông đã gặp nhau, đang ngồi cạnh tôi mà tội nghiệp cho con nhỏ vẫn còn lặn ngụp trong mớ chữ mớ đời. 

9 comments:

  1. đọc bài của Tư tự nhiên nhớ tới một đoạn đối thoại trong một quyển sách mà mình rất yêu thích, "trên thế gian này vốn dĩ không có ai tự do tự tại cả, chỉ cần ta có dục vọng, có tình cảm thì tuyệt đối sẽ không tự do tự đại,..." cuộc đời mỗi người dường như được gắn kết bởi những sợi dây vô hình không bao giờ có thể cắt rời,... tiếc thay cho "cây đại thụ của nền văn học đương đại Nam Bộ"...

    ReplyDelete
  2. ..."Rồi xin một nụ cười thôi
    Cười ư ? Anh đã vùi quên nụ cười"...
    ...Thì xin vài giọt lệ rơi
    Lệ em cạn đã từ lâu, người ơi...!

    ReplyDelete
  3. Vẫn nể cái cách của cô Tư. Nói gọn hơ, ráo hoảnh. Mà, chất như phù sa miệt này.
    Nhớ hồi đó, cô "khóc" cụ Giáp mà hong thấy giọt nước mắt nào trong chữ nghĩa nhà quê của cổ. (Cổ toàn nói người ta khóc đó chớ !) Ráo hoảnh. Đau thấu xương. Cô nói đó là "nước mắt rơi chung".
    Mấy bữa nay, cổ lại "khóc tỉnh bơ" khi hay một cây đại thụ làng văn ra đi. Cổ nói "Bên trời thêm một người sang". Nghe nhẹ bâng. Như nói là nói chơi vậy thôi. Nhiêu đó là biết cụ Hy không còn ở đây nữa. Cụ vừa đi "chỗ khác chơi" rồi !...

    ReplyDelete
  4. Tôi vẫn theo chị qua những thăng trầm của cuộc sống, giá như miền tây có được hơn 1 những tâm hồn như chị

    Luôn khỏe để nhả tơ chị hé

    ReplyDelete
  5. Tôi vẫn theo chị qua những thăng trầm của cuộc sống, giá như miền tây có được hơn 1 những tâm hồn như chị

    Luôn khỏe để nhả tơ chị hé

    ReplyDelete
  6. Chị Tư cũng chơi kỳ, sách sắp ra mà hông báo bà con biết

    ReplyDelete
  7. Cô Tư nếu có đi thăm mộ cụ Hy, xin vui lòng đốt giùm
    một điếu thuốc lên mộ và nói là thay cho độc giả nhớ ông .
    Xin chân thành cảm ơn.

    ReplyDelete
  8. Chào nhà văn Nguyễn Ngọc Tư ! Về Cà Mau mấy chuyến, định tìm gặp cô nhưng không có địa chỉ, tôi biết cô qua ông Trần Hữu Dũng và nhà văn Vũ Ngọc Tiến, tôi có 1 bài viết trong ấy có đề cập với cô, bài Buồn ơi ! Chào mi trên Tran Nhuong.com, mời cô xem nhé . Chúc Mừng Năm Mới .

    ReplyDelete