... mà chưa phải thơ (của em Tư)
Cách mùa đông hai giờ bay
Nguyễn Ngọc Tư
Bằng hai vòng quay của chiếc kim đồng hồ gầy,
bằng buổi cà phê sáng,
cuộc tranh cãi vu vơ của những người say…
cách mùa đông hai giờ bay
đôi lúc ngủ ngày cũng lâu chừng ấy
nào đâu xa mấy – (tự dỗ mình)
tôi vẫn chạm được mùa khi nhắm mắt,
trong ánh sáng khép chặt,
trong bóng tối trong vắt
như trong một ngày ướt rượt gió mùa đông bắc
tôi học cách nhắm mắt nhìn đời từ người hành khất mù,
với cây sáo nghèo khàn tiếng
trên môi tắt khúc nhạc cuối cùng ông lần về căn chòi nhỏ ở bãi sông
rét vét trơ lòng
đi trong thứ ánh sáng chỉ mình ông biết
gởi lại một lời giã biệt, “cô gái, cô còn trẻ, sao lại buồn ?”
Tôi mặc bảy áo cười ba áo tươi vui
Sau phút ấy thấy mình trơ trụi
Nắng thì lạnh
Nhựa trong cây héo khô từng giọt cuối
những chiếc lá cuối lỡ tay đánh rơi mình
Lúc rời cành vô tình chạm nhau trên đường bay
Chới với
(tôicó lần cũng chông chênh như thế
lúc gặp người
hợp giữa tan
gặp khi lìa
người tri âm đó, coi kìa…
buồn chưa !)
Cách tôi hai giờ bay
Những người già bán lửa bên đường, rất rẻ
Cốc nước chè nhen ấm trên môi
lòng tay nhỏ thở khói ngùi ngùi
có chát nào ứa trên cánh mũi
có đắng nào tươm trên đầu lưỡi
bà già cười, chậm thôi con sẽ cảm thấy ngọt bùi
Cách tôi hai giờ bay
Chuyến xe buýt tàn ngày chở sương giá dừng nơi trạm cuối
Khách liêu xiêu đội rét vào trong ngõ
dưới những mái nhà lô xô xanh đỏ
giây phút này
người đang cùng với ai…
Cách mùa Đông hai giờ bay…
(nấu một bữa cơm, cũng từng thời gian ấy…)
Đường : Vô cùng xin lỗi những bạn bè Hà Nội, tôi đã hứa là sẽ gọi nhưng vì không thu xếp được thời gian và vì vô cùng vội vã (chưa kịp ăn chân gà, huhu), vì được tin bạn An nhỏ ở nhà bị trật tay, nên cuống cuồng quay về mà chưa kịp thở. Một lần nữa gởi lên đây nhiều lời xin lỗi (ai thấy tui có lỗi cứ tới đây tự lấy giùm tui, đội ơn !) !
vừa ngồi nhớ những ngã ba sông mênh mang nước ở Cà mau thì chị post bài này .. cà phê vui chị nhé!
ReplyDeleteThơ buồn quá chị à, ai bị trầm cảm đọc thơ chị tự tử luôn. Viết truyện, tản văn nào cũng buồn, đã hành hạ em lắm rồi á, giờ thêm vụ thơ này nữa, chị có bắt tay với hiệp hội khăn giấy tòan quốc hay sao á. Hic hic
ReplyDeletebốp bốp (vỗ tay) ^^
ReplyDeleteTay bạn An nhỏ ra sao rồi TƯ ?
ReplyDelete@MayN : hôm nay bạn ấy đã chống tay bò lồm cồm được, sau mấy ngày bó thuốc. Hôm tui về bạn ấy như con chó ba chân vậy(:), loay hoay không làm gì được, tòan ư e chỉ tay sai bảo người lớn thôi. Hồi ở Hà Nội, ngoại bạn ấy gọi điện bảo là nứt xương, nghe hết hồn hết vìa. Cũng may xương trẻ con mau lành...
ReplyDeleteBạn ấy nhờ chuyển lời cảm ơn bạn đã thăm hỏi :)
chúc bạn An nhỏ mau lành để "người lớn" không fải lo lắng và viết nhiều bài thơ hay hơn nhe(tức là đã hay rồi).
ReplyDelete" Chậm thôi, con sẽ lọc được ngọt bùi"
ReplyDeleteĐúng vậy đó chị. Tuy ngọt bùi ngày càng ít đi, nhưng chậm chậm tý với Hà Nội thì vẫn lọc được ngọt bùi chị ạ.
Cho gởi lời thăm, dù chưa gặp. Ra HN mùa này bùn lắm . Lạnh tê tái. Ngày xưa cũng lạnh, nhưng cái lạnh hồi xưa là cái lạnh do đói, lạnh từ trong bụng lạnh ra. Giờ cũng lạnh, nhưng là lạnh buốt tâm hồn ...
ReplyDeleteEm là người "ở tuốt ngoài Hà nội" đây chị. Đang hý hửng là sắp được gặm chân gà với chị rồi, lạnh thế này được gặm chân gà nghi ngút khói và uống trà nóng vỉa hè là sướng nhất. Nhưng đành hẹn chị dịp khác vậy.
ReplyDeleteCho em gửi vài cái ôm thật chặt tới bé An chị nhé. Chúc bé mau khỏi.
Bé An chắc hôm nay đã đỡ nhiều phải không chị Tư? Chúc bé mau khỏi chị nha!
ReplyDeleteEm thích mấy dòng ...gần giống thơ này vì cũng hay viết như vậy...như một dòng chảy của cảm xúc không cần gọt giũa mà vẫn hay
ah, tối qua đi nhà sách Xuân thu mua một lúc 7 cuốn của chị. Nói thiệt, mấy truyện trong đó gần như em đọc được gần hết từ blog này hết từ trang viet-studies.info nhưng mà đọc ké hoài cũng...xấu hổ. Nay mua để dành cho em út đọc nữa chứ!
Em vẫn chờ chị ở Sài gòn đấy và nếu có dịp về Cà Mau có thể ghé thăm chị được không?!
HH
Chị Tư ơi! Chị phải đi hoài, gửi An cho bà ngoại hả? Đi thì nhớ An lắm phải không?! Phục chị luôn á! Nghề hay nghiệp thì phải thế nhỉ! Nhà em cũng có nuôi một An An, 15 tháng. Em chẳng dám đi đâu (trừ đi làm).
ReplyDeleteCho An An gửi lời thăm An lớn, An nhỏ và mọi "người lớn" nhà An nha!