Nov 1, 2010

Ăn cơm một mình



Nhiều năm sau khi ông ngoại bạn qua đời, bạn bỗng hay mơ ước mình có cỗ máy thời gian trong một bộ phim hoạt hình trẻ nít, để quay lại ăn… cơm với ông.

Trong cái quá khứ có nhiều thứ đáng phải chỉnh sửa, bạn muốn làm chuyện đó trước tiên với những bữa cơm mà ông ngoại bạn phải lủi thủi ăn một mình, thức ăn nguội lạnh vì bạn dọn sẵn từ sớm để ra vườn cho khỏi vướng. Một kiểu ngược đãi hồn nhiên. Năm đó bạn mười sáu, hoặc nhỏ hơn như bạn vẫn thường ao ước, để chống chế ừ thì lúc đó mình còn non dại.

Chắc bạn cũng bực mình bực mẩy khi bỏ học về nhà ở hủ hỉ với ông già, chắc bạn cũng mặt mũi chù ụ khi lo cơm nước giặt giũ… Và khi nghe tiếng đũa khua bời rời sau vách bạn - mười - sáu - tuổi đã không mảy may chạnh lòng, chỉ nghĩ trời đất ơi mình lu bu công chuyện quá, làm cho xong đã… Lúc đó bạn vẫn ở quanh nhà, bên hè hay sau sàn nước nghe tiếng đũa chạm rời rã trên miệng chén biết đã già buổi sáng rồi. Lúc đó bạn không biết mình vừa nghe được âm thanh được xếp vào những âm thanh buồn nhất cuộc đời.

Cái chỗ khuyết bên vách nồi cơm sau bữa ăn của ông ngoại cũng vì vắng, mà cạn hều. Khi ông qua đời, bạn có đôi khi nghĩ rằng bạn đã để mất ông ngay từ những bữa cơm ông phải trợn trạo nhai trong hiu quạnh. 

Ăn cơm một mình không phải là dễ chịu lắm. Bạn chỉ thấy rõ ràng điều đó khi dì Chín bán bánh bò lấy chồng ở tuổi bốn mươi, ở cái tuổi gặp một ông coi bộ tử tế là lấy ngay kẻo không kịp. Chín nói, để khỏi ăn cơm một mình. Hẳn phải có những lý do ấy ấy khác cho việc lấy chồng, nhưng cái cớ Chín đưa ra không cãi được. Chín chấp nhận trả giá cho việc đó bằng cách phải tần tảo gấp đôi để mua rượu cho ông chồng mới. Một bữa đi chợ bạn hỏi Chín có đáng không, bà chỉ cười ngời ngợi, trả lời trớt quớt, ổng rượu ghiền nhưng nhậu ở nhà không hà, cũng đỡ...

Mỗi lần sắp đi xa áy náy cảnh nhà bạn bèn lọ mọ nấu nồi khổ qua dồn thịt, cá đối kho mía… để sẵn trong tủ lạnh, người ta chỉ cần hâm lại tí là có cơm ăn. Lúc về thấy mọi thứ còn nguyên. Người ta nói ra tiệm ăn vui hơn. Bạn nhớ tới ông ngoại ứa nước mắt muộn màng.

Cuối mùa xuân bạn đi Đông Bắc Việt, một mình, kiểu trải nghiệm quái đản mà bạn từng ao ước. Thì đây, một mình, hưởng thụ đi, bầy đàn miết rồi... Bạn tha hồ nói chuyện với đá, âu yếm đàn bò và thả rong suy nghĩ trong những đám sương dày, nói chung là sướng. Chỉ mỗi một lần sập tối, quán ăn phố núi ngủ sớm, năn nỉ ỉ ôi mới mua được chút cơm cháy đáy nồi với trứng (tự) chiên. Chủ quán lầm lì bỏ đi rửa chén, ngồi mình mình với chỏng chơ bàn ghế, muỗng xước vào đáy dĩa mà nghe như xước trong lòng những âm thanh rởn óc. Nhớ ngay lập tức như ớt xát lên mấy vết đó, giờ này mấy đứa nhỏ với người ta không biết đã ăn xong chưa, trời ơi nhớ cái mâm cơm nhà mình lộn xộn ngổn ngang, khi thì nước đổ khi thì canh rơi rớt, trẻ con nhốn nháo đứa đòi món này đứa réo món kia. Gói trong chữ ẤM vẫn thấy thò bồi hồi ra một khúc.

Chủ quán ngó nửa dĩa cơm bỏ lại, hỏi sao bảo thích cơm cháy lắm mà. Bạn thưa thích lắm. Hồi nhỏ lên mâm là đào lấy cơm cháy, lúc hãy còn nóng giòn. Má sẽ rưới lên chén cơm ít nước cá kho, vài cái tóp mở còng queo beo béo. Má không bao giờ để bạn vừa ăn vừa hát, hoặc chỏi tay lên cằm, hoặc còng lưng xuống hoặc làm rơi rớt mấy hột cơm… Nhưng đó là những bữa cơm cháy cả nhà quây quần sau một ngày làm lụng tan tác, không phải một mình trên đất lạ và bạn một mình mếu máo nhai như trong miệng có nắm dăm bào.

Bạn từng thấy có nhà tới bữa cơm phải chờ nhau đông đủ. Cũng có nhà ai đói nấy ăn, cho tùy nghi, cho người đi về muộn khỏi mang cảm giác nặng nề. Nhưng mỗi lần ông ngoại từ ký ức chống gậy về, và bữa cơm trên cao nguyên đá, và người đàn bà bưng bánh tiêu bánh bò qua nhà hớn hở cầm trên tay chai rượu, và tuổi tác chất chồng và đôi lúc thấy mình dường như đi lạc trên đời… đã làm bạn nghiêng về phía mâm cơm náo động. Để tròng trành cho lắm cũng muốn níu lấy mà về kịp hẹn.

Ăn cơm một mình nghe vẳng lại tiếng mình thấy chỉ bóng mình cũng không phải dễ chịu lắm. Ừ. 



60 comments:

  1. Tem tem tem...

    ReplyDelete
  2. Vừa đói vừa nhớ nhà.

    Cám ơn những dòng nhớ của chị.

    HQH.

    ReplyDelete
  3. @An T : Dầu sao bạn Tư cũn là mẹ của hai con rồi, có còn gì đâu mà tem. Không cần khoản này, nhá !

    ReplyDelete
  4. Tư à, đọc lâu lắm rồi nhưng bữa nay mới để lại mấy tiếng.Đọc mà khóc mướt k hiểu vì lẽ chi.

    ReplyDelete
  5. Ynguyen11/02/2010

    Đang vừa ăn cơm 1 mình vừa đọc Tư đây. Thấm. Chắc ngày nay nhiều người phải ăn cơm một mình lắm.

    ReplyDelete
  6. Sometimes there are no words
    to set you free
    Sometimes you have to let go
    and let it be
    Sometimes there is only
    A deep blue ocean and wave
    upon an endless sea

    PS: Doc bai nay thay buon buon, nen ca ngheu ngao choi...hic hic ! Dung co la em nha...

    ReplyDelete
  7. Anonymous11/02/2010

    "Mấy đứa nhỏ với người ta" ngồi ăn mà thấy trống huơ một góc bàn chắc cũng thấy tròng trành lắm chị Tư à.

    Mà, đọc cái này thấy lòng mình cũng xát muối, ngoại em giờ này cũng đang ăn cơm một mình :-(

    Ký tên: Gió

    (phải ký tên như vầy, không chị Tư lại mắng tội làm biếng không để lại tên. Lần sau em viết một chữ "Gió" là chị biết em ký tên rồi chị nha)

    ReplyDelete
  8. canhdongbattri11/02/2010

    "Năm đó bạn mười sáu, hoặc nhỏ hơn như bạn vẫn thường ao ước, để chống chế ừ thì lúc đó mình còn non dại"...mấy cái chữ này..thọt thẳng vào tim, đau tức...tui bây giờ biết nấu súp, biết làm bánh flan có chút tiền mua bò làm bít-tết.. ước ao hoài Ba mình còn ở lại...(trời ơi sống ở nông thôn mà Ba tui "Tây" zị đóa) Tui khóc rồi Tư đền tui đi

    ReplyDelete
  9. Đọc xong, lại thấy chênh chao...đã cơm bụi bao lâu rồi?...

    Hình như không đơn thuần chỉ là no cái bụng...

    Lâu rồi, về vòi má xin cơm cháy, lại thiết tha bao nhiêu hai chữ...THANH BÌNH...

    Cám ơn Chị, đề tài không mới, nhưng đã nhắc nhớ khoảng trời nho nhỏ mà thanh bình ấy...

    ReplyDelete
  10. Bà nội, ông ngoại rồi cả ba tui một thời cũng vậy. Nhiều khi ghé qua thăm các cụ ngồi làm chén cơm, các cụ vui lắm, còn mình thì cảm thấy như có lỗi...

    Đến Tuy Hòa gặp bão, ghé nhà chi chơi, đọc bài này nhớ ngày xưa ơi quá thôi !

    ReplyDelete
  11. nhớ ông bà ngoại quá mời ơi....

    ReplyDelete
  12. Đi học ở Sài, lâu lơ lắc mới về ăn cơm, Tư ơi!

    ReplyDelete
  13. @sau rieng: Cảm ơn bạn Tư đã nói thẳng. Tem chỉ đơn giản là để lại nhận xét (comment) đầu tiên cho bài viết; không phải nghĩa như bạn Tư nói đâu.

    Thường người ta không hoan nghênh những từ ngữ dung tục, quá khích chứ đâu có cấm từ "tem". Nhưng đây là blog của bạn Tư, bạn Tư có quyền. Thôi vậy!

    ReplyDelete
  14. ăn cơm một mình, ra khỏi ý đó là người ta cần yêu thương và quan tâm, cần ai đó để ý đến sự tồn tại của mình chị nhỉ
    sắp giỗ bà ngoại em, dù bà chưa trải qua ngày nào ăn một mình nhưng mà vẫn thấy tiếc điều gì đó. Nhớ những hôm để bà lụi hụi dưới bếp còn mình long nhong trên nhà

    ReplyDelete
  15. Cam on chi vi nhung suy nghi nay.

    ReplyDelete
  16. Chị ơi! 10 năm nay e ăn cơm bụi rồi nhưng không phải ăn cơm một mình. Ít ra vô quán cũng cho e cái cảm giác là nhiều người giống mình và ngồi ăn cùng với mình( mặc dù ko nhìn một cái và chào một câu). Đời người cần nhất là chổ đó...nên cứ phải gọi là ăn cơm một mình. cảm ơn c về bài viết. Ngẫm rồi nghĩ ...

    ReplyDelete
  17. Nghe chị Tư nổi tiếng quá nên cũng muốn vào ghé thăm, chưa đọc Cánh đồng bất tận lần nào nhưng nghe các phương tiện thông tin đại chúng một thời hay nhắc. Cũng giống như Vi Thùy Linh vậy.

    ReplyDelete
  18. Anonymous11/02/2010

    Giật mình...
    Cám ơn chị Tư!
    -H-

    ReplyDelete
  19. thèm cơm cháy quá

    ReplyDelete
  20. Thời gian trôi miệt mài trên trang giấy
    Bỏ lại ta cô đơn vạn nỗi sầu
    Đời hiu quạnh tìm hoài sao chẳng thấy
    Một bóng hình mơ tưởng mãi chiều nay.

    ReplyDelete
  21. Đêm rất dài và em sẽ rất vui,
    Ta say mãi trên đường về quán trọ,
    Viết cho quên đi tháng ngày đau khổ,
    Hạnh phúc như là cơn gió thoảng qua.

    ReplyDelete
  22. Kịp không ? Hình như vẫn kịp. Không ai cấm mình cả, chỉ lo mình cấm mình thôi ...
    Oằn mình ra để viết, bên cạnh còn bao nhiêu là lo toan, dẫu biết là thế, nhưng còn ai, còn ai để mà mong ?

    ReplyDelete
  23. Ta đã một thời say đắm với trăng sao
    Những đêm Chế Lan Viên, những ngày Hàn Mặc Tử,
    Biển Qui Nhơn những chiều sóng vỗ,
    Chưa một lần mơ thấy biển Cà Mau.

    ReplyDelete
  24. Ta chỉ mong có một người để hiểu
    Vi Thùy Linh bóng dáng ấy đã xa rồi
    Gọi mãi tên em trong hư vô vạn thuở
    Xin một lần kỷ niệm nhớ về nhau.

    ReplyDelete
  25. Anonymous11/02/2010

    Cám ơn chị Tư! Bài viết thương quá!

    Em có cô bạn, mới hơn ba mươi mà đã hai mấy năm ăn cơm bụi. Em cũng chừng đó năm không ăn cơm cùng người thân! Buồn quá chị ha!


    tieucangsuoichau

    ReplyDelete
  26. đọc xong thấy buồn quá chị :(

    ReplyDelete
  27. 1-Nói thiệt nghen, đọc bài này sao rươm rướm nước mắt quá( hay dạo này mắt em có dzấn đề ta?)
    2- Ở tiệm ăn( hay quán nhậu) luôn có mấy ẻm rót bia, hông zui sao được há móa:D? Cái này em cũng thiệt tình mà nói, chứ hổng có cố ý làm nứt nhà móa đâu, heheh...
    Tái bút: Hôm qua Móa đi mátxa có thỏa mãn hôn? Ở nhà, người yêu bé nhỏ qua hành hạ em quá nè, huhu...

    ReplyDelete
  28. Hồi nhỏ, mỗi lần Bố hối dọn cơm, 2 anh em nhăn nhó: "Sao không mỗi người một tô như nhà dì Năm, có phải tiện!?!"
    Giờ anh làm, em học, vất vưởng ở đất Sài Thành. Tuần nào cũng cuống cuồng thu xếp (tạm) ổn mọi thứ, hoặc không xếp được cũng quẳng đại sang bên... chạy vội về nhà. Chỉ vì một bữa cơm có Bố, có Mẹ, có Anh, có Chị, và có thằng cháu 10 tháng tuổi luôn tìm mọi cách "quậy tưng" mâm cơm...

    ReplyDelete
  29. Anonymous11/02/2010

    Ông xã tui sợ nhất là ăn cơm bụi, mỗi lần đi công tác về là ổng lại nói "Mấy rày bị tiêu chảy".. Nói vậy thì hiểu rồi đó.
    Lúc trước má chồng còn sống, tôi nấu ăn sáng cho cả 3 người, má tôi răng chỉ còn một cái nên mọi thứ phải xay nhuyễn mới ăn được (người chăm sóc má thích làm thế), tôi thì kịch liệt phản đối vì như vậy đâu biết được mùi vị gì nữa.
    Má chết, tôi có con, vẫn mỗi ngày thức dậy nấu ăn sáng cho con, khi răng bé chưa mọc hết, tất cả thức ăn phải xay nhuyễn, nếm thử thiệt là không ăn nổi. Vậy mà má tôi phải ăn như vậy mấy năm trời. Nghĩ tới điều này tôi hối hận vô cùng, lẽ ra tôi có thể làm tốt hơn.
    Cô tôi hồi đó cứ nói, LÚC SỐNG KHÔNG CHO ĂN CHO UỐNG, ĐẾN CHẾT THÌ CÚNG ĐẦY MÂM, AI MÀ ĂN.
    Mai mốt tôi già không biết ra sao.

    Cám ơn Tư nhé, Tư dùng những câu văn mộc mạc,giản dị sao mà thấy thương quá.

    Phương

    ReplyDelete
  30. Chị Tư ơi, trưa nằm cầm cuốn Sài Gòn Tiếp Thị đọc rùi tự nhiên không ngủ được! Em chuyển bài này lên blog cho các bạn cùng đọc chị nha! Cám ơn chị Tư...

    ReplyDelete
  31. Anonymous11/03/2010

    Thật ra chuyện ăn cơm một mình là bình thường trong thời buổi bây giờ. Mai mốt con bạn Tư lớn, đi học thêm lớp này, lớp kia, nhất là khi vào cấp 3, gia đình mỗi người mỗi tô... Một tuần, có được hai, ba bữa cơm chung là may lắm!
    Con người ta vốn dĩ cô đơn, đôi khi ngồi bàn tiệc đầy đủ mà vẫn lại thấy cô đơn...

    ReplyDelete
  32. Ban Tu viet bai nay chan tinh , hay lam, minh cam on Tu da nhac nho nhe.
    @ Khang: Ban co the cho minh biet ten bai hat ma ban viet ra duoc khong, doc nghe quen lam ma khong nho duoc ten bai la gi. Cam on Khang.

    ReplyDelete
  33. canhdongbattri11/03/2010

    sau rieng said...
    "@An T : Dầu sao bạn Tư cũn là mẹ của hai con rồi, có còn gì đâu mà tem. Không cần khoản này, nhá !"
    đã trót lập blog rùi...kể như phơi "ruột" cho bàn dân thiên hạ "nghía" rùi, nếu không đã viết nhật ký trong cuốn tập, hoặc cất kỹ trong cái.."thằng ổ cứng" chứ...thành ra đã "cởi mở" viết blog cho người ta đọc người ta "bình" thì cũng nên cởi mở tấm lòng nếu lỡ có ai đó "còm" khó coi một chút.. chứ gì đâu mà chút chút nhắc nhở ..khó chịu...zị hổng biết nữa à...?

    ReplyDelete
  34. This comment has been removed by the author.

    ReplyDelete
  35. GD khá, Bà Nội bao giờ cũng có buổi cơm ngon, làm đúng cách để khỏi bị bịnh tiểu đuờng, cao máu, blah blah blah ... Mỗi lần về nhà Nội rũ, rồi sai người đi chợ nấu ăn món mà cháu thích, để đuợc ăn chung ... Vậy mà bị từ chối, cháu chỉ thích đi ăn tiệm ... Nội mất rồi, thèm buổi ăn chung cũng có đuợc đâu, hơi nhói nhói ... Nay biết ăn cơm 1 mình "Đau" như vậy ... Lại càng "Đau"

    ReplyDelete
  36. @Canhdongbattri: Sorry, nhưng mình thấy anh chàng nì mới là ưa théc méc nìa. Tư trả lời dễ zương dzị mừ nói là "nhắc nhở khó chịu". Mai mốt lỡ Tư hổng (thèm) trả lời còm nữa, ở đó mà khóc, keke

    ReplyDelete
  37. @An T : Thế bạn nghĩ là tui đang hiểu theo nghĩa nào? Riêng về mỹ học mà nói, chữ "tem" trụi lủi và vô cảm ghê nơi
    @ Pà con : hôm nào ăn một mình sợ buồn thì rủ tui hen !

    ReplyDelete
  38. Giờ rủ nè, Tư. Lên Tây Ninh ăn cơm, Tư!

    ReplyDelete
  39. Anonymous11/03/2010

    Thôi, mời chị lên SG ăn cơm với em đi! Em gủ chị ăn cơm trộn HQ, ngon lém!

    TCC.

    ReplyDelete
  40. AnT có đọc ý kiến của các bạn.

    ReplyDelete
  41. ( Vào đây mà xem - http://sachtroi.blogspot.com )

    ReplyDelete
  42. Trong mần ăn, đã đọc "Đừng bao giờ đi ăn 1 mình". Giờ được đọc bài này thấy nó sao mà gần gũi, chân chất ghê. Híc, Cám ơn Tư nhiều ghen

    ReplyDelete
  43. Ta đi tìm thế giới của riêng ta,
    Không phải là trần gian, nơi nàng thơ đã chết,
    Ta mãi đi theo nguồn suy tưởng,
    Quên cuộc đời bụi bặm đã sang trang.

    ReplyDelete
  44. Rồi sẽ một ngày ta nói lời từ biệt
    Thế giới này để mãi mãi ra đi,
    Cõi hư vô ai biết có những gì,
    Ai biết trên đời ta đã từng hiện hữu.

    ReplyDelete
  45. Sự sống trên trần gian sẽ muôn đời tiếp nối?
    Hay chỉ là giấc mộng sẽ tàn mau,
    Người sống đây trong hiện thực mơ hồ,
    Bao vinh quang cũng chỉ là ảo ảnh.

    Xin đừng nhớ, đừng thương, đừng hờn giận,
    Hồn ta đau, ta chỉ biết riêng ta,
    Mai mốt xa rồi thêm nuối tiếc xót xa,
    Những năm tháng đi qua không bao giờ trở lại.

    ReplyDelete
  46. Mò qua blog Tư mấy trăm lần rồi, thấy bài mới không dám đọc. Tiếc, để dành, cho nhiều để đọc để ngẫm nghĩ. Nghĩ không biết khi nào mới có chữ kí Tư trong quyển sách nữa đây :-<

    ReplyDelete
  47. Mottramdo.com xin duoc dang len Tieu diem Sau Rieng nha.

    ReplyDelete
  48. Răng mà hay nhức mình nhức mẩy rứa hè!
    Ui, cô Tư này thiệt tình...

    Double L

    ReplyDelete
  49. Thời buổi công nghiệp, đôi khi người ta nhìn mọi thứ một cách thực dụng. Ăn cơm cũng chỉ là bổ sung dinh dưỡng thôi, làm nhanh nhanh còn đi lo công lên chiện xuống ai rỗi hơi mà chờ mà đợi cho đủ mặt.
    Mà đôi khi nhìn lại thực dụng quá mình cứ như robot. Một cuộc đời sáng ăn rồi làm việc trưa ăn rồi nghỉ 1 tiếng chiều làm việc xong ăn cơm tối về ngủ. Cuộc đời trôi qua.

    ReplyDelete
  50. Cơm cháy chấm nước tương kho quẹt ngon lắm đó nghen chị, ăn lần nào chưa?

    Bản năng con người là sống cộng đồng (chính xác là bầy đàn nếu liên hệ đến tổ tiên vuợn người của nhân loại hì hì :D), nên đa phần là ko ai muốn cô đơn. Khi ăn mà có người trò chuyện cùng thì dzui biết mấy. Như e trong hoàn cảnh đó sẽ ăn nhiều hơn đó :D

    Phần chị viết về ông ngoại xúc động quá hén. Hầu như ai cũng muốn quay lại thời gian, trở về quá khứ để sửa sai nhưng có được đâu. Phải chi mình... :)

    Nhớ lắm những ngày xưa...

    ReplyDelete
  51. @canhdongbattri: bạn vừa đọc xong một mẩu văn hay, lòng đang chùng lại, tâm hồn đang lạc trong thế giới mà người viết đã tốn cả đống chữ để dắt bạn về, tự nhiên nghe thấy vọng bên tai mấy chữ "tem, tem, tem" trơ trẽn và thực dụng, bạn chịu nổi ko
    @khổng văn tuấn: nếu bạn nhất thiết phải làm bẩn cái gì đó thì nên làm bẩn cái gì đó của bạn, xin đừng show hàng nữa (và nhất là hàng kém chất lượng)
    @chị Tư: tóp mỡ đó chị

    ReplyDelete
  52. Chế làm em nhớ ngoại quá, đôi khi đánh mất yêu thương từ những vô tâm

    ReplyDelete
  53. Khổng Văn Tuấn nói y như rằng sắp tới năm 2012 sao ấy??? Thấy toàn là tận thế trong mấy câu chữ àh.

    ReplyDelete
  54. cánh đồng bất trị11/08/2010

    shepherd said... "@canhdongbattri: bạn vừa đọc xong một mẩu văn hay, lòng đang chùng lại, tâm hồn đang lạc trong thế giới mà người viết đã tốn cả đống chữ để dắt bạn về, tự nhiên nghe thấy vọng bên tai mấy chữ "tem, tem, tem" trơ trẽn và thực dụng, bạn chịu nổi ko"

    bạn nghiêm trọng quá, cái "văn hóa" thế giới mạng nó mới mọc ra vậy, hòa nhập một chút có sao đâu? nó đơn giản chỉ là biểu lộ sự "sung sướng" được còm đầu tiên (có thể được đọc đầu tiên một entry mới) vậy thôi, "đừng làm phức tạp những vấn đề đơn giản, và hãy đơn giản những vấn đề phức tạp"
    cảm ơn chị sầuriêng cho sầuchung ở đây, hic

    ReplyDelete
  55. Chị ơi, chị cho em chia sẻ bài này lên FB nha! Nhớ ông bà mình quá TT

    Chừng nào chị gật đầu em mới lấy ^^

    ReplyDelete
  56. Cuộc sống bây giờ làm mọi người trở nên vội vã, thèm bửa cơm gia đình có đầy đủ mọi người đôi khi cũng thấy khó. Nhiều khi đánh mất rồi mới thấy tiếc, nhớ...

    ReplyDelete
  57. Anonymous11/23/2010

    Minh cung thich di; nhung di 1 minh thi kg enjoy duoc vi kg thich 'an com 1 minh'. Buon lam. Xet ra minh cung chi la 'anh hung rom' vi 'nghe tieng com soi da nho nha'

    ReplyDelete
  58. Anonymous1/07/2011

    Mình ăn một mình, ngủ một mình, đi một mình quen rồi nên cái sự chịu đựng đã thành thói thường, cũng không có gì lạ.

    Xin được phỏng vấn tại sao là ông ngoại mà không phải là ông nội?

    ReplyDelete
  59. đang định đọc xong tập "Gáy người thì lạnh" rồi đi ngủ, mừ đọc tới "Ăn cơm một mình" rồi thì chẳng ngủ được nên mò vào đây. Có người đổ lỗi cho cuộc đời bộn bề, tấp nập... Còn em thì chỉ vì muốn yên thân mà để bố, mẹ và cả em phải ăn cơm một mình! Thấy mình ác ghê cơ! Ghét cái cảm giác ngồi ăn một mình gì đâu. Đến nỗi ước phải chi mình không cần ăn để khỏi phải có thời gian... trống rỗng, để mà khỏi nhìn quanh và nhận ra... một mình! Tự hứa với mình sẽ ko để bố, mong cho mẹ và Hai, và mọi người, không ai phải ăn cơm một mình nữa...

    ReplyDelete