Jul 2, 2012

Coi tay vào sáng mưa



Truyện ngắn : Tui

Người đó đến nhà và mang bàn tay xòe ngửa trước mặt bà. Nghe nói cô Năm Nguyệt giỏi coi tay, vậy đọc giùm thằng đàn em tôi vận số này. Anh ta vừa nói vừa giắt tiền quẻ lên đĩa trái cây đặt ở bàn thờ Phật. Bắp tay xăm bò cạp của người đó săn cuộn khi cắm phập cây dao nhỏ xuống mặt bàn gỗ, cán rung lật bật, như xiên qua bất cứ lời từ chối nào. Cô bỏ nghề cũng đã lâu. Người ta không còn nườm nượp lui tới để hỏi coi đời mình rủi hay may. Khách sáng nay bất chấp.

Cửa nhà vẫn mở, mưa xiên li ti lên đôi dép xỏ ngón bẩn thỉu của khách, nhưng bà thầy bị cầm tù vào bàn tay đang chìa ra kia. Bàn tay tái xanh và lạnh, từng ngón như sắp rã ra, bật lên cái bớt đỏ trên cổ tay, như vết đứt mở miệng. Nó thôi miên bà, để mặc điện thoại bàn kêu ré lên từng hồi rồi tắt lịm đi trong mòn mỏi. Chuông tạnh, nghe có tiếng thằn lằn rơi phịch xuống.

- Lần nào coi tay cho người ta cô cũng khóc như vầy sao. Cũng lạ à nghen. Bao nhiêu nước mắt cho đủ ? - Người đó cười khủng khỉnh, như đang coi một vở kịch vụng về - Thằng đàn em tôi linh thiệt, nó nói thế nào cô Năm cũng khóc lóc.

Bà đã tìm kiếm, mong được gặp lại từ những vị khách bước vào nhà mình một bàn tay giống hệt như vầy. Cái bớt đỏ ở cổ tay, và lóng cuối cùng của ngón út bị gù do lần nọ bị đứt sâu, bó bằng vải xé ra từ vạt áo cũ, không nẹp nên cong queo khi liền sẹo. Ngón trỏ bà di theo những đường chỉ tay đứt quãng, nghe cái lạnh của bàn tay kia ngấu vào người. Những vết chai trên ấy rắn đanh như đá. Không phải bàn tay của kẻ vẽ tranh. Bà ước mình đoán sai. Không phải chủ nhân của bàn tay kia thuở nhỏ chịu cảnh nghèo, nó muốn một hộp bút chì màu mà bị bà mẹ từ chối. Không phải người ấy bị lạc mẹ hồi tám tuổi, chịu trôi nổi giữa đời.
Sao nó trở lại, bằng cách này ?!

Chẳng còn nhớ đây là bàn tay thứ bao nhiêu được bà cầm lên săm soi để dò đoán cuộc đời của chủ nhân nó, kể từ lúc bà lục lọi được trong tủ sách của ông nội mình bộ mười ba quyển Thuật pháp nhân tướng học. Con bé mười sáu tuổi nhận ra mọi bộ phận trên cơ thể đều biết nói, đều có ý nghĩa trong cuộc đời. Rủi hay may, suôn sẻ hay truân chuyên đều hiện lên ở từng chi tiết nhỏ. Tóc nói mũi nói đuôi mày nói, vành tai nói, nếu ta biết cách đọc. Bàn tay không chỉ để nắm tay mà phơi bày số mệnh. Ông nội bà đã phạm sai lầm vì đã không đốt hết bộ sách ấy trước khi cháu gái mình trở thành thầy bói lẫy lừng.  

- Con ơi, để lộ cơ trời thì trời có tha cho không ?

Câu nói đó ông già nhắc đi nhắc lại, nhưng bà đã để lọt qua tai kia bởi ngây ngất với cái quyền lực mà mình đang có : một vị thánh ở giữa các cõi làm sứ giả của trời, đọc những dấu hiệu giúp nhiều tín đồ mê mụ biết trước tương lai. Bất hạnh mà bà gặp trong đời đều có lý do. Bà lấy phải một tay thợ mộc nghiện rượu vì không coi lấy chồng là quan trọng, chỉ cần mượn giống để kiếm đứa con. Bà muộn con là do tinh trùng của chồng xỉn hết, làm gì có thứ gì ngâm trong rượu mà còn sống. Bà nghèo bởi mải mê làm phước giúp đời.
Một ngày bà về sụp lạy trước mộ ông nội mình, nói con tin có trời rồi. Đứa con mà bà chắt chiu cầu khẩn trước bao nhiêu đền đài bị lạc mất ở chợ Sương. Thằng bé giảy nảy đòi hộp bút màu, một thứ không ăn được. Với bà hồi ấy, bất cứ gì không ăn được đều không quan trọng. Nhà dột mới quan trọng. Chạy gạo bữa mai mới quan trọng. Vẽ lên giấy những ảnh hình sặc sỡ thì có vẻ xa xỉ quá. Bà kệ nó ngồi bệt ăn vạ ở một góc chợ, cho nó sợ. Tin rằng nếu mình quả quyết không ngoái lại, thằng nhỏ sẽ ngoan ngoãn vì nỗi sợ hãi bị bỏ rơi. Trong lúc tìm một chỗ khuất để dõi theo đứa bé, có người chặn lại nói cô Năm coi giùm tôi một quẻ. Mãi đi theo những đường chỉ tay như mê lộ, lúc bà sực nhớ tới con thì nó không còn ở đó nữa.

Những người có mặt ở chợ trưa ấy đều hỏi bà làm mẹ kiểu gì vậy, người chồng say xỉn cũng hỏi câu ấy trong lúc giáng nắm đấm đánh gãy hai cái răng bà trước khi bỏ nhà đi.  Điền thông tin gửi các báo đăng trên mục tìm người, bà miêu tả tỉ mỉ chi tiết đặc điểm của gương mặt, bàn tay, vị trí nốt ruồi trên người thằng bé vì đã thuộc lòng ngay từ khi mới đẻ, nhưng vẫn tuyệt vọng vì không nhớ quần áo con mặc hôm đó. Quần có thể ghi xám, nhưng cũng có thể nâu. Hoặc là ghi xám nhưng bị mưa ướt nên ngã nâu. Áo kẻ trắng xanh, trên túi thêu một con gà con hoặc hai con thỏ, hoặc là logo nhỏ của một đội bóng đá nổi tiếng nào đó. Chắc là vì những chi tiết mù mờ mà những lời rao không có hồi đáp nào vọng lại.

Cái thứ bà nhớ nhất, là chỉ tay của thằng nhỏ. Thứ đó tòa báo không coi là thông tin được in. Bà tự huyễn hoặc mình thêm lần nữa, bàn tay trở về sáng nay không phải bàn tay mình đã nắm ở chợ Sương năm ấy. Nó có khổ rộng gấp ba, chi chít sẹo. Nó nói bà ơi tôi đã chịu cơ cực lắm, từ hồi bà rời bỏ.

Trong tháng ngày bàn tay này phiêu bạt, bà nắm những bàn tay khác và không chịu được cái ý nghĩ mình níu người dưng đây mà buông bỏ máu thịt của mình, bà bỏ nghề. Nhưng không buông hy vọng. Lần gần nhất khi gửi lời gọi con lên chương trình truyền hình Như chưa từng xa cách, bà nhận được khá nhiều cuộc gọi đến nhà nói rằng có thể đã từng nhìn thấy đứa trẻ kia. Rất lạ là thằng nhỏ theo như miêu tả hay nói mình không có mẹ.

Chủ nhân của bàn tay mà bà đang ngây dại rờ rẫm đây chắc cũng xem được chương trình ấy nên theo dấu bà mà gửi tay về. Chắc cái vết cấn sâu trong trí nhớ ấu thơ của nó duy nhất chỉ hình ảnh mẹ đã buông tay bỏ mặc mình ở góc chợ. Mẹ đi thẳng, không ngoái lại.

Bà thầy từng nghĩ nếu có thể cải sửa cái hình ảnh sau cùng đó của mình - một bà mẹ nhẫn tâm - bà đổi mạng cũng đành. Điều đó là không thể, bà thật sự tuyệt vọng. Mưa tạnh, có mấy giọt nước rơi trên cúc áo người đàn bà. Ti vi nhà hàng xóm đang phát bản tin các băng nhóm tội ác thanh trừng nhau ở tận bệnh viện, một người bị mã tấu chặt đứt tay trái, giá xăng tăng, một làng chài khỏa thân biểu tình đòi lại những chiếc tàu đánh cá bị bọn Lạ cướp mất. Người đó sốt ruột ngó lên vách. Bà không chắc anh ta nhìn đồng hồ hay cái ảnh đen trắng chụp cận mặt một thằng bé sún răng cười toe treo gần đấy. Bà không nhìn mặt khách một lần nào, biết chắc chắn không phải nó.

- Đàn em tôi dặn hỏi kỹ, nó hỏi có phải vào tù nhiều lần không, hay chỉ ở một lần dài cho tới chết ? À, nó còn hỏi nếu chẳng may bị kêu án tử, thì nó sẽ bị bắn hay tiêm thuốc độc ?

Sau mỗi câu hỏi, bà thầy cảm giác mình vừa bị phạt một nhát. Rúm ró. Người đó khủng khỉnh cười, rút con dao ra khỏi mặt bàn chảy máu, đi ra cửa, và nói ngoái vào “Cô Năm  từ từ mà coi cho kỹ, tôi đói rồi, chờ không nổi. À, đàn em tôi dặn cô cứ giữ, nó không cần nữa. Lìa thì cũng đã lìa rồi, mạch máu chết nên không thể nối lại…”

Bàn tay vẫn còn nằm lại trên mặt bàn trầy xước. Bàn tay để ngửa. Cụt đến nửa ống. Vô nghĩa biết bao một bàn tay không còn cầm nắm được. Bà thầy bói già kêu con ơi, níu mãi bàn tay xanh xao đó. 

44 comments:

  1. Anonymous6/26/2012

    Truyện này dễ sợ quá cô Tư.

    ReplyDelete
  2. Truyện hay! Có chi tiết "tàu Lạ" nữa kìa! Thích chi tiết này quá (dù chỉ là thoáng qua nhưng chứng tỏ nhà văn của chúng ta biết quan tâm đến vận mệnh dân tộc)!

    ReplyDelete
  3. thiếu nữ miền đông6/27/2012

    trời ơi, truyện bạo lực Việt Nam
    trên hết là rất thời sự - rất "nóng bỏng"

    ReplyDelete
  4. Nghẹn ngào không biết nói gì ạ :(

    ReplyDelete
  5. Có thể so sánh Ngọc Tư với Trang Hạ được không nhỉ ?

    ReplyDelete
    Replies
    1. Chắc chắn là không. Lấy lý do là, "Tư và Trang Hạ không giống nhau ở bất kỳ điểm gì" (trừ cái điểm cùng là nhà văn, hoặc lý do cao sang hơn, "bất cứ sự so sánh nào cũng là khập khiễng". Lý do nào cũng được. Miễn đừng so sánh.

      Delete
    2. Trang Hạ là nhà văn của dục tính. Tư là nhà văn của tâm tình buồn. Hạ nói nhiều, tính nết táo tợn, muốn gì là như xồng xộc. Còn Tư thì bạn đọc mấy năm qua biết rồi đấy : vào tận nhà riêng của cô ấy tâm sự, giỏi lắm cổ chỉ ậm ừ !...

      Delete
  6. buồn quá 4 à........................................

    ReplyDelete
  7. Anonymous6/28/2012

    4 tinh o mac do di bieu tinh ha. Vui a nhe, xau ma dong phim Sex. Toi nghiep nguoi xem thoi.

    ReplyDelete
  8. Người buồn cảnh co vui đâu bao giờ

    ReplyDelete
  9. Hồng Minh6/30/2012

    Sao mà đau lòng quá chế ơi!

    ReplyDelete
  10. Anonymous7/01/2012

    Chị ơi 1 tháng trong chờ đọc được có 1 cái ngắn teo không có đã thèm gì hết...lúc nào em cũng trong chờ chị viết 1 cái thiệt dài dài, đọc cho nó đã đời trời đất...mong chị!...mong mong...

    ReplyDelete
  11. Chạy theo "tiếng" thì phải trả giá thôi. Giá nào cũng đều làm buốt ruột cả.

    ReplyDelete
  12. Anonymous7/03/2012

    Kinh khủng quá, xả hội loạn làm nhà văn loạn theo hay sao?

    ReplyDelete
  13. Anonymous7/04/2012

    Tôi thường đọc bài của Tư vào những buổi sáng lạnh ảm đạm, khách hàng vắng hẳn vì còn ngủ nướng, hoặc những khi đầu óc tôi đầy những toan tính, cay cú vì chưa đạt mục đích. Lúc đó, những luồng ý nghĩ đau đớn len lỏi vào từng sợi thần kinh, làm mềm đi những cau có trong lòng (mặc dù trên mặt phải cười toe toét). Đôi khi bài viết của Tư phảng phất tính duy tâm làm tôi phải suy nghĩ lại những toan tính của mình vì sợ nhân quả.
    Nói chung tôi thấy chính mình trong những bài viết của Tư. Sự thành công trong bài viết của Tư là chỗ ai cũng thấy hình bóng của mình qua đó.
    Traihoavanglxag – Tô Hùng

    ReplyDelete
  14. Doc thay mot chut so, luat nhan qua ma.Nhung tren het la thay hay, co luat nhan qua thi nguoi ta moi chiu song tot.

    ReplyDelete
  15. Anonymous7/05/2012

    Mô tip này không phải là sở trường của Tư. Hãy quay về với đồng quê. Tư sẽ là số 1.

    ReplyDelete
  16. Anonymous7/05/2012

    Chuyện này của Tư chưa đạt. Chưa ra kịch, và càng chưa ra truyện ngắn.

    ReplyDelete
  17. Hiệp Hoà7/06/2012

    Em ấn tượng nhất từ "Lạ" chị 4 à

    ReplyDelete
  18. Coi truyện tối mưa. Lạnh quá Tư !

    ReplyDelete
  19. Anonymous7/10/2012

    Tư làm cái khác đi Tư. Không thích Tư viết như thế này.

    ReplyDelete
  20. Anonymous7/11/2012

    Toi di tim chi Tu cua mien que song nuoc,chan that nhu dat ma dam da nghia tinh !Toi hong quen co Tu nay !

    ReplyDelete
  21. Hồi nhỏ má tui nuôi heo, nuôi không lớn cả nhà rầu hết phương.

    ReplyDelete
  22. Em gái miền Tây7/12/2012

    Không biết ý gì đây ta , nhưng chị viết gì tôi cũng đọc hết ,hay dở tùy cảm nhận của mỗi người thôi. Phải đa phong cách vậy mới pro chứ chị 4 ha!

    ReplyDelete
  23. minh la fan cua Ngoc Tu, nhung minh cung khong thich chuyen nay, khong biet vi sao?

    ReplyDelete
  24. Anonymous7/13/2012

    Có người để ý chi tiết tàu lạ, có người cảm thấy truyện này bạo lực. Có người tìm mãi mà không thấy Tư "đồng quê". Riêng tôi thì vẫn thấy thích truyện này.
    Cái hình ảnh kết cục, bàn tay chết nằm lại trên bàn làm tôi rùng mình, vừa sốc lại vừa đau. Không như co Năm, đã biết bàn tay ấy là của con mình, tôi chỉ nhận ra bày tay đó không thuộc về người khách coi bói. Mãi đến những câu cuối tôi mới thêm thấm thía, và chia sẽ nỗi đau của người mẹ mất con, nay mới vừa chợt nhận lại được thì lại càng đau thêm vì đã sắp mất hẳn nó.
    Truyện này có thể không tả những mảnh đời bất hạnh hay như Cánh Đồng Bất Tận, nhưng nói là dỡ thì thật không công bằng.

    ReplyDelete
  25. Anonymous7/14/2012

    Tôi thấy người đọc cứ hay lấn quyền người viết. Bạn có thể thích hay không thích tác phẩm, nhưng đừng lớn tiếng bảo nhà văn nên viết thế này đừng viết thế kia. Nói như cha mẹ người ta.

    TBL

    ReplyDelete
    Replies
    1. @ Anonymous
      Có thể bạn lại cũng không đúng (?). Người đọc có quyền đòi hỏi nhà văn viết theo cái gu thưởng thức của họ. Và đương nhiên nhà văn có quyền từ chối hoặc chấp nhận nếu họ không muốn đánh mất chính mình hoặc không muốn đánh mất (một bộ phận) độc giả.

      Delete
    2. Anonymous7/19/2012

      Người đọc comments cứ hay lấn quyền người viết comments. Có thể thích hay không thích, lại cứ lớn tiếng bảo nên thế này đừng thế kia, y như cha mẹ người ta ... ^-^

      Delete
  26. Khốc liệt và đau lòng!

    ReplyDelete
  27. Chị Tư ơi, bữa nay em tỉnh táo để đọc lại, thì em thấy có chi tiết này: nếu người phụ nữ đó có thể biết trước được tương lai, hậu vận qua tướng số, bàn tay... thì hẳn đã biết trước được tương lai của con mình và chính bản thân mình chớ! Đâu có để con thất lạc và không biết gì về những năm tháng sau này của con trai như vậy.
    Còn nếu như bà không thể biết được, thì những trò bói toán của bà không đáng tin cậy, không thể coi là làm lộ thiên cơ khiến trời nổi giận.
    Dù sao đây cũng chỉ là một chi tiết trong bài, và truyện ngắn của chị là một truyện hay. Cảm ơn chị đã post cho mọi người đọc.

    ReplyDelete
    Replies
    1. Anonymous9/16/2012

      mình k bênh chị Tư, chỉ góp ý cho vui cho rõ: thứ nhất, bói toán dù có mang tính khoa học hay không khoa học, cũng chỉ là xác suất, không thể đúng toàn vẹn được; thứ hai, con nít chưa cố định vận số, cho nên không ai coi bói toán cho con nít cả.

      Delete
  28. Blog của Meichan viết rất bạo liệt, ào ào như thác đổ, nhưng ko comment được.

    ReplyDelete
  29. Biết Tư qua Cánh đồng, không nghĩ Tư viết truyện ngắn hay vậy ! Tình cờ vào thử và ... bài nào cũng tuyệt vời ! Bút pháp hư hư thật thật mà rung động lòng người ! Ẩn chứa trong từng con chử là một trái tim trăn trở quặn đau cho nhịp đập của cuộc sống con người. Người đọc nếu biết đau của nổi đau của thiên hạ, thì mới cảm nhận được hết những gì Tư muốn gởi vào đó ! Hảy vững vàng và mãi mãi là Tư của Cánh đồng Tư nhé ! Chúc sức khỏe !

    ReplyDelete
  30. Anonymous7/25/2012

    Chị Tư viết bài nào tôi đọc cũng thấy thích. Bài này buồn và xót xa quá.

    ReplyDelete
  31. Anonymous8/01/2012

    Sợ quá Tư ơi.

    ReplyDelete
  32. chị ơi, năn nỉ chị, viết có hậu chút được k chị, đọc truyện của chị thì thích lắm, iu lắm nhưng mà đau lắm...

    ReplyDelete
  33. Cái kết nghe đau đớn quá chị ạ. Phải đọc thêm cm ở dưới e mới hiểu ban đầu ng ta cầm bàn tay con bà thầy bói đến.

    ReplyDelete
  34. Bàn tay đó xứng đáng được cắt bỏ mặc dù đau đớn. Cái bớt đỏ ghi dấu ấn cho một mối liên hệ ràng buộc thật là vô tâm. Mối ràng buộc đó cần phải dứt bỏ !!!

    Vote cho Tư câu chuyện này, câu chuyện loang màu quyết liệt ! Sự khốc liệt mới chỉ manh nha bắt đầu thôi .

    ReplyDelete
  35. Anonymous9/16/2012

    chuyện này Tư viết hơi áp đặt tình tiết, mặc dù vẫn thích văn phong của chị :)

    ReplyDelete
  36. Chuyện bi nhưng đôi chỗ chị pha chút hài hước rất có duyên.

    Tư phát hiện nhiều khía cạnh của cuộc đời quá. Thích những chuyện ngắn nhè nhẹ, buồn buồn giống dzầy! :)

    ReplyDelete
  37. Chau Nguyen10/21/2012

    Buồn quá Tư ơi, mà vậy mới đúng Tư chứ :)
    Từ từ câu chuyện mở ra như mở gói bánh vậy, càng mở càng thơm càng bùi, và cục nhưn làm cho mình hơi nhói nhói...

    ReplyDelete
  38. Chị đặt tít nghe lãng mạn vậy mà đọc truyện thấy đau đớn quá chừng :((

    ReplyDelete