Jul 5, 2014

Bây giờ đã hết tháng Giêng



Bên xóm có bạn tập viết kịch bản phim.

Bạn hay qua nhà mình vò đầu bứt tóc vì không biết để nữ phụ hại nữ chính bằng cách nào, “phải kiếm thứ gì ác ác”. Suốt ba chục tập phim mà bạn định viết, chúng dằng dặc  âm mưu hung hiểm mà biên kịch nhất định phải bày ra cho cô gái vượt qua chạm bờ hạnh phúc. Giống như tên phim, bạn miêu tả nhân vật cưng của mình y hệt bông giấy, mỏng manh càng nắng hạn càng rực rỡ, càng khắc nghiệt càng bền dai. Khổ cái, bạn không thông thạo những chi tiết, mánh khóe mà người dùng hại người, kinh điển kiểu bà dì ghẻ biểu Tấm trèo cây để cưa gốc cho té chết trong cổ tích. Mấy âm mưu mà bạn có thể nghĩ ra loanh quanh chỉ thả nhện lên giường, giăng dây giữa đường cho vấp té, trộn thuốc xổ vô ly chè, pha nước mắm vô dầu gội đầu thì không được đen tối nhức nhối lắm.

Mình không chối là thấy vui vui trong lúc bạn rầu. Vui như đứng trước vào một ao nước trong veo thấu đáy. Hay là đọc báo đi, mình xúi, ngày nào mà chẳng đăng vài vụ ác. Bạn ứ hự, giờ báo đưa toàn những tin gọn gàng rởn gáy. Mượn rượu chém con dâu bằng dao bầu. Giết người yêu cũ trong nhà nghỉ. Cãi nhau trong tiệc cưới, chú rễ đốt cô dâu. Phim của bạn thì để nhân vật túm tóc nhau bạn còn thấy đau. Bạn muốn cả nhân vật phản diện trong phim cũng có chất người, vừa đáng thương vừa đáng giận. Cái ác do nông nổi, lầm lẫn, còn có đường quay về.

Thôi thì coi phim nhiều vô, mình lại xúi, coi người ta tạo xung đột, thắt mở kiểu gì. Giữa tuần sau bạn khoe xong rồi, ân oán trong phim đã có dân giang hồ lo. Người đẹp phản diện chỉ cần rút điện thoại ra, nói “a lô, xử nó đi”, cùng với đuôi mắt rợn, gương mặt nanh ác, cái nhếch miệng hung hiểm. Cách giải quyết đó ở phim truyền hình xứ mình nhiều lắm. Sau cuộc gọi ngắn ngủn sẽ có vụ đụng xe, đốt nhà, hay bắt cóc. Chắc chắn nữ chính sẽ thoát hiểm trong đường tơ kẽ tóc cho tới tập cuối cùng.

Buổi này phim và đời khó thấy vết tích những hẻm hóc tăm tối lắt léo trong tâm hồn người. Bóng tối chừng như không thèm len lỏi, gió tối chừng như không thổi từng cơn, thấy ào ra là thành lũ thành bão. Cái ác chừng như sốt ruột, cũng ra tay nhanh như trở bánh phồng. Đi pháp đình hóng chuyện thường nghe ba chữ “ai mà ngờ…” vang bốn bức tường, nằm lềnh khênh trên nền gạch sờn mòn. Người ta không thấy dấu hiệu nào bất ổn, đáng  ngại trước khi cô gái mặt mũi hiền queo kia, ông già cù lần nọ đứng trước vành móng ngựa.

Buổi này kiên nhẫn đâu mà nói phải quấy, ông chú ở quê ra than vậy. Cuối chiều vừa nhỏ nhẹ nhắc hàng xóm đừng đổ rác qua rào, tối lại họ trút thuốc rầy xuống ao nhà ông cho cá lật bụng chết trắng. Giờ vác đơn đi kiện, nhưng cầm xấp giấy tờ ông già thấy pháp luật xa quá chừng. Cái ao cá nhà hàng xóm thì gần, chỉ cần nửa đêm chui qua rào, đổ vài chai thuốc xuống là xong. Công bằng. Gọn lẹ.

Buổi này đến ăn miếng trả miếng cũng sốt ruột. Chuyện xưa kể có kẻ hàng chục năm nằm gai nếm mật để từng bước một đợi cơ hội rửa hận, thấy khó tin. Tối ngồi quán ốc nghe bàn bên rôm rả vụ án trộm dê nào đó xử hoài không xong, một anh chửi tục nói xách dao phay xử cho rồi, đỡ tốn thời gian tiền bạc. Nghe giọng mình ngờ là không phải do hơi bia. Bây giờ đã hết tháng Giêng, mùa người ta cướp lộc đền chùa đã lắng. Nhưng cơn sốt ruột vẫn còn dai dẳng. Người trong giới giải trí không lộ hàng thì cũng khỏa thân chụp ảnh bên nai, cho mau nổi tiếng.

Bây giờ đã hết tháng Giêng, kịch bản bạn viết cũng sắp xong, kết phim theo hướng gieo giang hồ sẽ gặp giang hồ. Tụi phản diện rốt cuộc sẽ bị mấy đại ca trở dao kề cổ. Phim cũng không bị chê là phi lý, vì giang hồ ngoài đời có mặt khắp nơi. Đòi nợ, đâm chém thuê, bảo kê thì quá thường, các đại ca còn có thể giải phóng mặt bằng, giải quyết tranh chấp đất đai, thừa kế.

Vốn sống thế giới ngầm thì bạn không lo, trong xóm có vài thằng nhỏ xăm trổ khắp mình, phì phèo thuốc lá tập tành làm dân anh chị. Thiếu gì tư liệu hay.

12 comments:

  1. "Buổi này phim và đời khó thấy vết tích những hẻm hóc tăm tối lắt léo trong tâm hồn người. Bóng tối chừng như không thèm len lỏi, gió tối chừng như không thổi từng cơn, thấy ào ra là thành lũ thành bão. Cái ác chừng như sốt ruột, cũng ra tay nhanh như trở bánh phồng. Đi pháp đình hóng chuyện thường nghe ba chữ “ai mà ngờ…” vang bốn bức tường, nằm lềnh khênh trên nền gạch sờn mòn. Người ta không thấy dấu hiệu nào bất ổn, đáng ngại trước khi cô gái mặt mũi hiền queo kia, ông già cù lần nọ đứng trước vành móng ngựa."
    Đọc đoạn này của chị Tư, nghe như bình thường vậy nhưng sao nghe trong dạ nó ray ray rức rức làm sao í. Lâu thiệt lâu mới thấy chị post chỗ này. Cứ thích đọc của chị ở đây thôi, dù biết là về chị, về tác phẩm của chị người ta đăng đầy, in đầy ở mọi nơi...
    Chị luôn bình an nha.

    ReplyDelete
    Replies
    1. tôi cũng thích doạn này

      Delete
    2. đoạn này đắt giá nè

      Delete
  2. Vâng, em cũng lâu rồi mới thấy chị post ở đây. Chắc cũng đang tập trung viết truyện dài mới hả chị? Cho em hỏi chút là "khỏa thân chụp ảnh bên nai", vậy "bên nai" nghĩa là gì chị?
    Chúc chị chiều chủ nhật vui.
    PS: à chị ơi, chỗ mục lục ấy, sao mình không chọn dạng cho nó hiện ra, để người đọc thấy tiêu đề, dễ dàng click vào bài chưa đọc.

    ReplyDelete
    Replies
    1. Hi Ngọc Tròn,
      "bên nai" chắc là bên con nai. Chị Tư có thể ngại nói đến con khác vì sợ người ta kiện vì dám đem chiện đòi tư lên mạng mà không xin phép:)

      Delete
    2. Á, trời ơi, em đã hiểu "bên con nai" là cái gì rồi, đầu óc em bị ngộ chữ, "bên con nai" theo nghĩa đen thôi mà em cũng không hiểu. Cảm ơn bạn Tám Tàng nhé :)

      Delete
  3. Hiểu em ko ai = 4

    ReplyDelete
  4. nay mới thấy 4 xuất hiện....:D

    ReplyDelete
  5. lâu lắm rồi mới thấy Tư xuất hiện à, chắc đang bận viết tác phẩm mới hả chị?

    ReplyDelete
  6. Đọc truyện C.Tư nhiều lúc nằm há miệng ra cười vì những chi tiết cô miêu ta, mà sao lần nào đọc xong cũng đau đáu cái lòng, thương cho thân phận những n.vật, tiếc...." Phải lòng" cô Tư rồi à nghen...huhu

    ReplyDelete
  7. Cái hay của cô Nguyễn Ngọc Tư
    Đọc báo kiểu của chồng tôi -để biết cảnh bên nhà giờ ra sao- mà tôi thường hay cản ổng, vì chỉ làm buồn, làm chán nản cái gốc Việt Nam của mình khi có cảm giác tất cả đều là lừa gạt, tàn nhẫn thì uổng thì giờ lắm.
    Nhớ Việt Nam, tôi hay kiếm bài vở, sách, văn tiếng Việt để đọc. Gặp được Nguyễn Ngọc Tư, tôi hồ hởi giới thiệu chồng tôi. Kể từ đó, hai vợ chồng bị mắc kẹt trong bài vở của cổ, không còn muốn làm gì khác hơn.
    Bài nào của cổ cũng buồn hiu như mọi người than. Nhưng cái hay của cổ mà tôi mến phục, là cổ làm tôi thấy gần gũi hơn với quê hương dân tộc của tôi. Cổ trả lại tôi niềm tin vào nguồn gốc của mình. Tôi cần điều nầy lắm. Tôi phải tin, mới có sức để dạy con tôi. Hy vọng không quá trễ. (Mà chắc đã trễ. Buồn thay. Không đứa nào biết đọc biết viết tiếng Việt hết.)
    Tôi muốn gom sức mình, dịch vài bài tiêu biểu (theo mục tiêu của tôi là vun đấp chữ Việt Nam trong lòng các con tôi) ra tiếng Danmark, nói là để giới thiệu bạn bè ở đây văn hoá "của tôi", nhưng là để cho các con tôi đọc đươc.
    Ước mong em Tư biết được tình cảm của vợ chồng tôi dành cho em.
    Nguyễn Đức tịnh Trí- Lene Huỳnh Phương Linh

    ReplyDelete